Thầy Phạm Thành Long

Tôi đến với lớp học “Đánh thức sự giàu có 69” trong một trạng thái mà bây giờ nghĩ lại, tôi gọi đúng tên nó là: sắp chết đuối. Không phải vì tôi không cố gắng. Mà vì tôi cố gắng trong hoảng loạn. Làm nhiều, nghĩ nhiều, nhưng trong lòng lúc nào cũng bất an. Tôi không thiếu kiến thức, nhưng tôi thiếu một môi trường đủ mạnh để kéo mình lên khỏi mặt nước.

Và khi bước vào lớp học ấy, tôi đã thực sự vỡ òa. Không phải vì những lời hoa mỹ, mà vì lần đầu tiên, tôi cảm thấy: “À, hóa ra mình không đơn độc. Và hóa ra, có cách để bơi, chứ không phải chỉ vùng vẫy.” Đó là khoảnh khắc tôi hiểu rằng: môi trường đúng có thể cứu một con người đang kiệt sức.

Vì sao tôi thực sự ngưỡng mộ Thầy Phạm Thành Long

Trước khi học thầy, tôi là một người làm kinh doanh luôn ở trong trạng thái… căng, vì luôn có cảm giác mình chưa đủ giỏi. Doanh số thì lúc lên lúc xuống. Khách hàng tiềm năng thì không đều. Trong đầu lúc nào cũng là câu hỏi: “Bây giờ mình phải làm gì tiếp theo?” Và điều mệt nhất không phải là làm nhiều, mà là không chắc mình đang đi đúng hướng hay không.

Tôi đến với thầy không phải vì những danh xưng mà vì tôi rất yêu chuỗi câu chuyện “Gã ăn mày giàu có” của thầy. Thú thật, ban đầu tôi chỉ nghĩ đơn giản: “Học thêm xem sao.” Nhưng càng học, tôi càng nhận ra, điều thầy mang đến không phải là chiêu thức, mà là một cách nhìn hoàn toàn khác về kinh doanh và cuộc đời.

Gần 10 tháng học cùng thầy, điều thay đổi lớn nhất trong tôi không phải là kiến thức, mà là tâm thế. Tôi không còn hoảng khi doanh số chậm lại. Tôi không còn áp lực vì “không biết làm gì tiếp theo”. Tôi bắt đầu nhìn rõ: khách hàng của mình là ai, họ đang đau ở đâu, và giá trị thật mình mang lại là gì. Khi những điều đó rõ ràng, hành động trở nên nhẹ hơn rất nhiều.

Tôi học ở thầy một điều rất quan trọng: Kinh doanh không phải là chạy theo tiền, mà là xây hệ thống tạo ra tiền. Khi tư duy này được cài đặt, tôi thấy cơ hội đến với mình nhiều hơn trước đây. Không phải vì thị trường dễ hơn, mà vì mình đã nhìn ra cơ hội sớm hơn.

Tôi cũng ngưỡng mộ thầy ở một điểm mà không phải ai cũng có: kỷ luật với chính mình. Những hành trình đi bộ xuyên Việt, đạp xe xuyên Việt, những cuộc thi thể thao khắc nghiệt… với tôi không phải để kể thành tích. Nó là một lời nhắc rất mạnh rằng: nếu một người có thể kỷ luật với thân thể mình đến vậy, thì những gì thầy nói về kỷ luật trong kinh doanh là thật.

Điều tôi trân trọng nhất khi học thầy là: thầy không cho tôi cảm giác phải phụ thuộc. Ngược lại, thầy buộc tôi phải tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình. Không đổ lỗi cho thị trường. Không đổ lỗi cho hoàn cảnh. Không đổ lỗi cho quá khứ. Chỉ có một câu hỏi duy nhất được lặp lại rất nhiều lần: “Bây giờ bạn chọn trở thành ai?”

Ngày hôm nay, tôi làm việc nhẹ hơn, rõ ràng hơn, và tự tin hơn. Tôi biết mình đang xây cái gì. Tôi hiểu vì sao khách hàng tìm đến mình. Và tôi không còn làm kinh doanh trong trạng thái chạy trốn nỗi sợ nữa.

Những bài học tôi mang theo từ thầy Phạm Thành Long

Một bài học rất lớn tôi nhận ra từ thầy là: cơ thể và tư duy không tách rời nhau. Trước đây, tôi là người lười vận động. Tôi luôn tự dán nhãn cho mình rằng: “Tôi không hợp với chạy bộ.” Tôi tin điều đó suốt nhiều năm, cho đến khi học thầy. Thầy không bảo tôi phải chạy nhanh. Thầy chỉ cho tôi hiểu một điều rất đơn giản: nếu bạn không điều khiển được cơ thể mình, bạn cũng rất khó điều khiển cuộc đời mình.

Và tôi bắt đầu chạy. Chậm. Rất chậm. Nhưng đều. Đến tháng 10 vừa qua, tôi đã hoàn thành 10km – một điều mà trước đó, tôi chưa từng nghĩ là mình làm được. Và khi vượt qua vạch đích, điều lớn nhất không phải là quãng đường, mà là niềm tin mới được cài đặt: “Mình có thể đi xa hơn những gì mình từng nghĩ.” Chính niềm tin đó đã đưa tôi thẳng tiến đến mục tiêu 21km vào tháng 3 năm nay. 

Trong kinh doanh, tôi cũng áp dụng từng điều thầy dạy một cách rất nghiêm túc. Tôi bắt đầu gửi thư tay cho phụ huynh hiện tại – không phải để bán thêm, mà để bày tỏ sự trân trọng. Tôi gửi thư tay cho phụ huynh tiềm năng – không nói về học phí, mà nói về giá trị và sự chuẩn bị cho con. Tôi chăm sóc khách hàng như một mối quan hệ lâu dài, không phải một giao dịch ngắn hạn. Tôi tặng quà không để đổi lấy điều gì, mà để giữ cho mối quan hệ ấy luôn ấm.

Kết quả đến rất tự nhiên. Phụ huynh bắt đầu cảm nhận được sự khác biệt. Không phải vì chúng tôi nói hay hơn, mà vì chúng tôi làm thật hơn. Khi sự tin tưởng đủ lớn, chúng tôi bắt đầu mạnh dạn xin lời giới thiệu từ khách hàng cũ – một việc mà trước đây tôi từng rất ngại. Và khi áp dụng kịch bản bán hàng 8+2 của thầy, tôi không còn cảm giác “đi bán” nữa. Tôi chỉ đang dẫn dắt một cuộc trò chuyện đúng, với người đúng, vào thời điểm đúng.

Lời tri ân tôi muốn gửi đến thầy Phạm Thành Long

Nếu phải nói một điều sau gần 10 tháng học thầy, thì đó là: thầy không kéo tôi đi, thầy dạy tôi cách tự đứng lên và tự bước tiếp. Trong những lúc tôi hoang mang nhất, thầy không cho tôi cảm giác được vỗ về. Thầy cho tôi một thứ còn quý hơn: sự rõ ràng. Rõ ràng về bản thân mình. Rõ ràng về con đường mình chọn. Và rõ ràng về cái giá phải trả nếu không chịu thay đổi.

Tôi biết ơn thầy vì đã tạo ra một môi trường đủ mạnh để một người sắp chết đuối như tôi có thể ngoi lên thở, rồi học cách bơi, rồi dần dần dám nghĩ đến chuyện bơi xa. Tôi biết ơn thầy vì đã không để tôi ở lại trong vùng an toàn mang tên “tôi không hợp”, “tôi không thể”, “tôi không phải kiểu người như vậy”. Chính nhờ thầy, tôi đã dám chạy, dám đi đường dài, và dám tin rằng mình có thể làm được nhiều hơn những gì từng nghĩ.

Có thể với thầy, tôi chỉ là một học viên trong hàng ngàn người đã đi qua lớp học. Nhưng với tôi, thầy là người đã xuất hiện đúng lúc tôi cần nhất. Không phải để cứu tôi, mà để dạy tôi cách tự cứu lấy mình.

Và hôm nay, khi tôi làm việc trong sự bình tĩnh hơn, sống trong sự vững vàng hơn, và nhìn thấy con đường phía trước rõ ràng hơn, tôi biết rằng mình mang theo những bài học của thầy không chỉ trong kinh doanh, mà trong cách sống mỗi ngày.

Biết ơn thầy. Và biết ơn hành trình mà thầy đã tạo ra để những người như tôi có cơ hội được thay đổi.