Today: Wednesday, March 11 2026


Đặng Thị Mai Hiền – Con sẽ học được bao nhiêu kỹ năng sống, chỉ từ cách bạn nói chuyện với con… ở bàn ăn?

Phụ huynh hay hỏi tôi: “Chị ơi, giờ dạy kỹ năng cho trẻ thì nên dạy kỹ năng gì trước?” Rồi câu chuyện nhanh chóng trượt sang những danh sách dài: kỹ năng giao tiếp, kỹ năng tự vệ, kỹ năng tiếng Anh, kỹ năng thuyết trình.

Nhưng tôi lại hay thấy một cảnh khác ở nhà của rất nhiều gia đình có con 0–6 tuổi: bữa ăn căng thẳng, thông tin dinh dưỡng chồng chéo, người lớn hoang mang, và trẻ thì sống trong cảm giác “mình luôn làm sai”. Lúc đó, kỹ năng sống quan trọng nhất không nằm ở lớp học nào cả. Nó nằm ở cách người lớn tạo ra một môi trường đủ rõ ràng và đủ bình tĩnh để trẻ học làm chủ bản thân.

Tôi viết bài này sau khi nghe câu chuyện làm nghề của cô Đặng Thị Mai Hiền – chuyên gia dinh dưỡng ứng dụng, nhà sáng lập và Chủ tịch Học viện Dinh dưỡng Nutrime, người chọn con đường lan tỏa kiến thức “ăn đúng – sống trường thọ”, và đã đồng hành cùng hơn 70.000 học viên cải thiện sức khỏe bền vững.

Tôi trăn trở: có phải chúng ta đang dạy kỹ năng bằng “mẹo”, thay vì bằng một nền tảng?

Trong Montessori, chúng tôi nói nhiều về nền tảng: trật tự, nhịp sinh hoạt, tự phục vụ, quan sát, tôn trọng nhịp phát triển. Đó là những thứ không gây ồn ào, nhưng tạo ra sự thay đổi sâu.

Tôi thấy dinh dưỡng cũng vậy. Cô Mai Hiền viết rằng nhiều người đến với cô mang theo một điểm chung: hoang mang và thiếu nền tảng kiến thức đúng; họ “ăn theo trào lưu, nghe theo lời truyền miệng”, thậm chí phụ thuộc quá nhiều vào thuốc mà chưa hiểu cơ thể cần gì.

Khi tôi nghe điều này, chợt nghĩ ngay đến phụ huynh có con nhỏ: khi thiếu nền tảng, ta rất dễ dạy con bằng phản xạ. Con không ăn thì dọa. Con làm đổ thì chê. Con chậm thì thúc. Con bám mẹ thì gán nhãn “nhõng nhẽo”.

Nhưng kỹ năng không sinh ra từ thúc ép. Kỹ năng sinh ra từ lặp lại trong bình tĩnh, trong một môi trường đủ nhất quán.

Và đây là điểm khiến tôi muốn viết bài này: thay vì hỏi “dạy con kỹ năng gì?”, tôi muốn mời phụ huynh hỏi một câu khác: “Mình đang tạo môi trường nào để con học kỹ năng mỗi ngày?”


Đặng Thị Mai Hiền – chọn làm nghề bằng nguyên tắc: đúng, đủ, an toàn… dù không dễ nghe

Điều tôi chú ý ở cô Mai Hiền không phải là những điều người ta thường dùng để gây ấn tượng, mà là một nguyên tắc làm nghề rất “khó”: chỉ chia sẻ điều mình tin là đúng, đủ và an toàn.

Cô mô tả công việc hằng ngày xoay quanh “học – dạy – nghiên cứu – chia sẻ”, liên tục cập nhật kiến thức khoa học mới để đảm bảo điều mình chia sẻ là đúng, đủ, an toàn.

Nghe thì đơn giản, nhưng làm thì không hề dễ, nhất là trong lĩnh vực mà mỗi ngày đều có “trào lưu mới” và “mẹo mới”.

Cô cũng chọn phục vụ những đối tượng rất cụ thể: gia đình Việt, cha mẹ lo sức khỏe con cái, và phụ nữ hiện đại vừa muốn khỏe vừa muốn phát triển sự nghiệp nhưng thường là người cuối cùng được quan tâm về sức khỏe của chính mình.

Ở đây tôi nhìn thấy một lựa chọn quan trọng: cô không đi theo hướng “đánh vào nỗi sợ để bán giải pháp nhanh”, mà đi theo hướng “trao quyền bằng hiểu biết”.

Phản biện nhẹ của tôi là: tư duy khoa học đôi khi tạo cảm giác khô và khiến phụ huynh nghĩ mình phải làm mọi thứ chuẩn chỉ mới là đúng. Nhưng trong phần nói về đời sống, cô lại bộc lộ một điểm cân bằng mà tôi rất quý: cô trân trọng bữa cơm gia đình, trân trọng khoảnh khắc giản dị, và tin rằng thành công không thể đánh đổi bằng sức khỏe hay sự đổ vỡ trong gia đình.

Tức là khoa học không nhằm tạo áp lực, mà nhằm giải phóng con người khỏi hoang mang.

Dinh dưỡng ứng dụng và Montessori gặp nhau ở một quy luật nghề: trao quyền, chứ không kiểm soát

Cô Mai Hiền kể một mốc rất rõ: năm 2018, cô tham dự một hội nghị sức khỏe tại Moscow và nhận ra “dinh dưỡng chính là nền tảng sâu nhất của sức khỏe”.

Sau đó, cô quyết định chuyển hướng, bắt đầu lại từ đầu, vừa học vừa thực hành, vừa nghi ngờ chính mình: “liệu mình có đi đúng đường không, liệu mình có đủ giỏi không”.

Tôi thấy câu chuyện này rất giống hành trình của nhiều phụ huynh khi bước vào giáo dục sớm: cũng bắt đầu lại từ đầu, cũng nghi ngờ chính mình, cũng đứng giữa vô vàn lời khuyên đối lập.

Và điểm giao nhau nằm ở chữ “trao quyền”.

  • Với dinh dưỡng: trao quyền cho người lớn hiểu cơ thể, hiểu lựa chọn nhỏ hằng ngày tạo ra sức khỏe. Cô gọi điều mình xây là “hệ sinh thái dinh dưỡng – sức khỏe bền vững, nơi con người được trao quyền chủ động với sức khỏe của chính mình”.
    Đặng Thị Mai Hiền – chuyên gia …

  • Với Montessori: trao quyền cho trẻ làm chủ cơ thể, làm chủ nhịp sinh hoạt, làm chủ việc tự phục vụ, làm chủ cảm xúc ở mức phù hợp độ tuổi.

Khi phụ huynh nói muốn dạy kỹ năng cho trẻ, tôi thường nghĩ đến một nguyên lý chung: kỹ năng chỉ trở thành “của trẻ” khi trẻ được làm thật, được sai thật, và được lặp lại đủ lâu trong một môi trường không sỉ nhục trẻ vì sai.

Ở bàn ăn, kỹ năng ấy hiện ra rất rõ:
Kỹ năng chờ đợi, kỹ năng tự xúc, kỹ năng chọn lượng ăn, kỹ năng nói “con no”, kỹ năng thử món mới từng chút, kỹ năng chịu trách nhiệm với phần mình làm đổ rồi tự lau.

Đó đều là kỹ năng sống. Và chúng nằm ngay trong đời thường, không cần lớp học đắt tiền.

 


 

Hiểu lầm phổ biến: dạy kỹ năng là phải “nhồi thêm”, trong khi trẻ đang thiếu một thứ khác

Nhiều gia đình càng lo cho con, càng đăng ký thêm lớp. Nhưng đôi khi điều trẻ thiếu không phải là “lớp kỹ năng”, mà là một nhịp sống đủ rõ ràng để con tự đứng lên làm việc của mình.

Cô Mai Hiền nói có điều cô trân trọng nhất khi làm nghề: không phải con số, mà là lúc học viên nói “Nhờ cô, em không còn sợ bữa ăn nữa”, hoặc “gia đình em không còn sống trong lo lắng về sức khỏe như trước”.

Tôi muốn mượn câu “không còn sợ” để lật ngược một hiểu lầm trong giáo dục sớm: trẻ không học kỹ năng tốt khi trẻ sợ. Trẻ chỉ “nghe lời” khi sợ, chứ không “tự lập” khi sợ.

Bàn ăn là nơi dễ tạo sợ nhất: hối thúc, so sánh, ép buộc, gắn nhãn “biếng ăn”, “chậm”, “lì”. Một đứa trẻ 1–6 tuổi bị kéo vào sợ hãi sẽ chọn cách tồn tại: né tránh, bám mẹ, phản kháng, hoặc tê lì.

Vậy thay vì hỏi “làm sao để con tự lập nhanh hơn?”, tôi thường mời phụ huynh hỏi: “Nhà mình có đang biến những tình huống học kỹ năng thành bài kiểm tra không?” Nếu có, ta đã thấy mấu chốt.

 

Muốn dạy kỹ năng cho trẻ, đôi khi phải dám làm một việc ngược đời: bớt dạy bằng miệng, và bớt biến mọi thứ thành cuộc thi.

5 điều phụ huynh có thể làm khác đi ngay tuần này để kỹ năng sống “mọc lên” trong đời thường

1) Chọn một “kỹ năng gốc” thay vì mười kỹ năng ngọn
Tuần này, bạn chỉ chọn một kỹ năng gốc: tự xúc, tự cất đồ, tự rót nước, hoặc tự dọn phần mình làm đổ. Kỹ năng gốc tạo nền tự tin. Và khi trẻ có nền, các kỹ năng khác sẽ dễ hơn.

2) Thiết kế môi trường để con có thể làm, thay vì nhắc con phải làm
Đặt ghế vừa tầm, để muỗng nhỏ vừa tay, để khăn lau ở chỗ trẻ với tới. Trẻ 1–6 tuổi không thiếu ý chí, trẻ thiếu “điều kiện để làm”.

3) Đổi lời nhắc thành nhịp lặp lại
Thay vì nói “con phải tự xúc”, hãy giữ nhịp: ngồi vào bàn, đặt muỗng, chờ con bắt đầu, quan sát, hỗ trợ tối thiểu. Nhịp lặp lại chính là cách dạy kỹ năng cho trẻ hiệu quả nhất mà không cần nhiều lời.

4) Cho phép sai trong giới hạn an toàn
Sai là dữ liệu để trẻ học. Nếu mỗi lần sai đều bị mắng, trẻ sẽ giao việc lại cho người lớn. Mà giao việc lại thì kỹ năng không hình thành.

5) Khi bạn hoang mang, quay lại nguyên tắc “đúng – đủ – an toàn”
Tôi mượn chính nguyên tắc cô Mai Hiền theo đuổi: đúng, đủ, an toàn.

Với giáo dục cũng vậy. Đừng chạy theo trào lưu khiến bạn hôm nay làm kiểu này, mai làm kiểu khác. Trẻ cần nhất quán hơn là cần hoàn hảo.

Nếu bạn muốn dạy kỹ năng cho trẻ một cách bền, hãy bắt đầu bằng việc bạn giảm bớt sự rối trong chính mình.

 


 

Với phụ huynh có con 0–6 tuổi, tôi tin điều quan trọng nhất khi dạy kỹ năng cho trẻ không nằm ở việc bạn nói hay đến đâu. Nó nằm ở việc bạn có đủ bình tĩnh để tạo nhịp lặp lại mỗi ngày không.

Tối nay, nếu bạn chỉ chọn một thay đổi nhỏ, bạn sẽ chọn gì:
Bạn sẽ đăng ký thêm một lớp kỹ năng, hay bạn sẽ sửa lại một góc nhỏ trong nhà để ngày mai con có thể tự làm một việc, dù chậm và vụng về, nhưng là của con?