Today: Wednesday, March 11 2026


Nguyễn Ngọc Tú – chọn ngách khó nhất: khi bác sĩ phải ra quyết định trong vùng mờ

Nguyễn Ngọc Tú - chọn ngách khó nhất: khi bác sĩ phải ra quyết định trong vùng mờ

Nếu bạn đang là phụ huynh có con từ 0–6 tuổi, có lẽ bạn quen thuộc với cảm giác này: con khó tập trung, dễ xao nhãng, đang chơi đó rồi bỏ, đang nghe đó rồi quay đi. Bạn tự hỏi không biết do mình nuôi dạy chưa đúng, do môi trường, hay do con “thiếu tập trung bẩm sinh”.

Phụ huynh thời nay không thiếu tình yêu, nhưng thiếu sự an tâm. Họ khao khát một điều rất giản dị: con có thể tập trung, bình an và lớn lên trọn vẹn. Và trong hành trình ấy, ít ai nghĩ rằng câu chuyện trẻ tập trung có thể bắt đầu rất sớm – sớm hơn cả lúc con cất tiếng khóc chào đời.

Tôi viết bài này khi nghĩ đến Nguyễn Ngọc Tú, và đến những phụ huynh đang đi tìm câu trả lời cho hiện tại của con, mà không biết rằng gốc rễ đôi khi nằm ở những quyết định rất xa.

Khi trẻ tập trung trở thành một bài toán không lời giải

Rất nhiều phụ huynh tìm đến tôi với cùng một nỗi lo: con không tập trung. Con học nhanh chán, chơi nhanh bỏ, dễ bị xao động bởi mọi thứ xung quanh. Và câu hỏi luôn lặp lại là: “Có phải con tôi có vấn đề không?”

Nỗi đau này âm thầm nhưng dai dẳng. Bởi trẻ tập trung không phải là thứ đo được ngay. Không có chỉ số rõ ràng. Không có mốc thời gian cố định. Chỉ có sự so sánh mơ hồ với “con nhà người ta” và nỗi sợ con mình sẽ thua kém.

Ít phụ huynh nhận ra rằng, sự thiếu tập trung của trẻ đôi khi không phải là vấn đề của hiện tại, mà là hệ quả của những căng thẳng tích lũy rất sớm. Khi môi trường xung quanh trẻ thiếu ổn định, khi người lớn liên tục lo lắng, não bộ trẻ sẽ luôn ở trạng thái cảnh giác. Và một đứa trẻ đang cảnh giác thì rất khó tập trung.

 


 

Nguyễn Ngọc Tú xuất hiện – người nhìn thấy trẻ tập trung từ nơi không ai ngờ tới

Điều khiến tôi đặc biệt chú ý đến Nguyễn Ngọc Tú không phải là việc anh làm trong một lĩnh vực cực khó, mà là cách anh chọn đứng trong vùng mờ. Vùng mờ của y học. Vùng mờ của sinh mệnh. Vùng mờ nơi không có nhiều cơ hội để sửa sai.

Trong những câu chuyện tôi đọc và lắng nghe về anh, tôi nhận ra một điểm chung rất lạ: anh không nói nhiều về kết quả, mà nói rất ít về điều gì có thể làm xáo trộn một sinh mệnh đang hình thành. Ở đó, tôi bắt đầu liên hệ đến một khái niệm quen thuộc trong giáo dục sớm: trẻ tập trung không tự nhiên mà có, nó được bảo vệ từ rất sớm.

 

Khi một bào thai sống trong môi trường căng thẳng, lo âu, bất ổn, hệ thần kinh sẽ phát triển trong trạng thái đề phòng. Và trạng thái đó, khi trẻ chào đời, rất dễ biểu hiện thành khó tập trung, khó điều tiết cảm xúc.

Nguyễn Ngọc Tú và trẻ tập trung: khi sự tập trung được bảo vệ từ trong im lặng

Có một sự thật ít người nói ra: trẻ tập trung là kết quả của một hệ thần kinh được phát triển trong cảm giác an toàn. Và cảm giác an toàn ấy không bắt đầu từ trường học, mà từ những tháng ngày đầu tiên của sự sống.

Ở góc nhìn của tôi – một người làm Montessori – điều này vô cùng quen thuộc. Chúng tôi luôn nói về “môi trường được chuẩn bị”. Nhưng trước khi có môi trường lớp học, đã có môi trường tử cung. Một môi trường mà mọi rung động cảm xúc của người mẹ đều được ghi nhận.

Những quyết định thầm lặng trong y học bào thai, nơi Nguyễn Ngọc Tú làm việc, chính là những nỗ lực để giữ cho môi trường đầu tiên ấy không bị nhiễu loạn. Đó là nơi mà khả năng tập trung của một con người đang được đặt nền móng, dù chưa ai gọi tên nó.

 


 

Không sửa chữa sự tập trung, mà ngăn nó bị tổn thương

Người hùng trong câu chuyện này không đến để “làm cho trẻ tập trung hơn”. Anh xuất hiện để không cho sự tập trung bị phá vỡ ngay từ đầu. Điều này nghe có vẻ trừu tượng, nhưng với tôi, nó vô cùng rõ ràng.

Một đứa trẻ lớn lên trong môi trường an toàn sẽ có khả năng dồn năng lượng vào việc khám phá. Một đứa trẻ lớn lên trong bất ổn sẽ phải dùng năng lượng để tự vệ. Và năng lượng dành cho tự vệ thì không còn cho tập trung.

Ở đây, tôi thấy một sự giao thoa rất sâu giữa y học bào thai và giáo dục sớm Montessori. Cả hai đều không cố “đẩy nhanh” sự phát triển, mà bảo vệ nhịp phát triển tự nhiên.

Những hành động rất nhỏ phụ huynh có thể làm ngay hôm nay

Nếu bạn đang lo lắng về việc trẻ tập trung, hãy bắt đầu bằng việc nhìn lại chính mình. Không phải để tự trách, mà để điều chỉnh nhịp sống gia đình. Giảm căng thẳng. Giảm thúc ép. Giảm so sánh.

Hãy tạo cho con những khoảng không yên tĩnh. Không phải để con học thêm, mà để con được ở trong trạng thái không bị kéo giật. Một đứa trẻ được sống trong nhịp điệu ổn định sẽ tự nhiên tìm lại khả năng tập trung của mình.


Hãy bảo vệ sự tập trung thay vì đòi hỏi nó

Tôi không kêu gọi bạn tìm thêm phương pháp. Tôi chỉ mời bạn dừng lại một chút. Nhìn sâu hơn vào những gì đang ảnh hưởng đến hệ thần kinh non nớt của con.

Hãy chọn đồng hành cùng những người hiểu rõ giá trị của sự phòng ngừa, như cách Nguyễn Ngọc Tú đang làm trong lĩnh vực của anh, và như cách chúng tôi làm trong giáo dục sớm.


Khi trẻ lớn lên trong nhiễu loạn

Khi người lớn bỏ qua những tín hiệu sớm, trẻ có thể lớn lên với khả năng tập trung mong manh. Dễ bị cuốn theo kích thích bên ngoài. Khó ngồi yên với chính mình. Và sâu hơn, khó cảm thấy an toàn trong thế giới này.

Đó không phải lỗi của trẻ. Đó là hệ quả của một hành trình không được bảo vệ đủ sớm.


Khi trẻ tập trung trở lại đúng bản chất

Viễn cảnh đẹp nhất không phải là trẻ ngồi yên hàng giờ. Mà là trẻ có thể chìm sâu vào một hoạt động mình yêu thích. Có thể tập trung một cách tự nhiên, không gồng ép, không sợ hãi.

Khi sự tập trung được bảo vệ đúng cách – từ những quyết định rất sớm, từ những con người dám đứng trong vùng mờ – trẻ sẽ lớn lên với nội lực vững vàng. Và phụ huynh, cuối cùng, cũng tìm lại được sự an tâm đã đánh mất từ lâu.