Today: Wednesday, March 11 2026


Nguyễn Thị Lan Phương – cách một người làm đẹp chống lại thị trường nhiễu

Nguyễn Thị Lan Phương - cách một người làm đẹp chống lại thị trường nhiễu

Phụ huynh có con 1–6 tuổi thường sống giữa hai tiếng “nhanh lên”. Đi làm nhanh. Về nhà nhanh. Con ăn nhanh. Con thay đồ nhanh. Con học nhanh. Mọi thứ đều bị kéo căng như một sợi dây.

Và rồi có một điều rất lạ xảy ra: càng bị giục, con càng lơ đãng. Càng bị nhắc, con càng “không vào”. Càng bị ép ngồi yên, con càng bật ra như lò xo. Nhiều ba mẹ bắt đầu hoang mang: rốt cuộc làm sao để trẻ tập trung, khi cả nhà đang sống như một đoàn tàu không có ga dừng?

Tôi viết bài này sau khi nói chuyện với chị Nguyễn Thị Lan Phương – một người kinh doanh online trong lĩnh vực mỹ phẩm cao cấp và thực phẩm chức năng Hàn Quốc, gần như toàn bộ hoạt động bán hàng – tư vấn – chăm sóc khách hàng triển khai qua Facebook (fanpage, Facebook cá nhân và group kín). Trong một thị trường làm đẹp “nhiễu” bởi quảng cáo, hàng trôi nổi, thông tin sai lệch, chị chọn con đường khó: xây niềm tin bằng chất lượng thật, tư vấn thật, đồng hành thật. Khi nhìn kỹ cách chị làm, tôi thấy một quy luật rất giống với Montessori: muốn con vững, trước hết phải làm cho môi trường bớt nhiễu.

Tôi trăn trở vì nhiều gia đình đang cố “sửa con”, trong khi thứ cần sửa là nhịp sống

Có một kiểu mệt mà phụ huynh nào cũng từng trải: con đang xếp hình thì mình nhắc “xếp nhanh lên”; con đang mặc áo thì mình giật lấy “để mẹ làm”; con đang ăn thì mình bấm điện thoại và đút cho xong. Tất cả đều xuất phát từ một ý tốt: tiết kiệm thời gian, tránh bừa bộn, tránh trễ giờ.

Nhưng cái giá phải trả nằm ở chỗ khác: con không còn được đi trọn một chu trình hành động. Mà chu trình ấy chính là “mạch” giúp trẻ tập trung: bắt đầu – làm – gặp khó – chỉnh – hoàn tất.

Trong Montessori, chúng tôi gọi đó là “vòng làm việc” của trẻ. Vòng này bị đứt càng nhiều, con càng khó giữ sự chú ý. Không phải vì con “thiếu tập trung”, mà vì con không có đủ trải nghiệm hoàn thành để não học cách ở lại với một việc.

Khi nói chuyện với chị Lan Phương, tôi gặp một câu rất rõ: dưỡng da hiệu quả không nằm ở việc dùng thật nhiều, mà nằm ở việc dùng đủ – đúng – đều theo một lộ trình phù hợp. Tôi nghe câu đó như nghe một nguyên tắc giáo dục sớm được nói bằng ngôn ngữ làm đẹp: muốn bền, phải có nhịp. Nhịp mới tạo ra sự ổn định. Sự ổn định mới sinh ra tập trung.

 


 

Nguyễn Thị Lan Phương không chạy theo “nhiều”, chị chọn “đủ” và “đều”

Điều làm tôi chú ý ở chị Phương không phải sản phẩm chị bán, mà là cách chị đứng vững trong một thị trường dễ bị cuốn theo phong trào.

Chị nói rất thẳng: thị trường làm đẹp ngày càng nhiễu. Nhiễu vì quảng cáo. Nhiễu vì hàng trôi nổi. Nhiễu vì thông tin sai lệch. Trong “nhiễu” đó, nhiều người chọn con đường dễ: hứa nhanh, bán nhanh, đổi trend liên tục, nói cho khách hàng nghe điều họ muốn nghe.

Chị Phương chọn ngược lại: tư vấn lộ trình cụ thể, hướng dẫn dùng đủ – đúng – an tâm, đồng hành trong quá trình sử dụng để tối ưu hiệu quả, và chỉ đưa ra những sản phẩm đã được kiểm tra nghiêm ngặt, chọn lọc kỹ và kiểm chứng từ trải nghiệm thực tế.

Tôi nghe đến chi tiết “một năm đầu tiên không bán được sản phẩm nào” và dừng lại. Vì một năm ấy là khoảng thời gian rất dễ khiến người ta đổi đường. Nhưng chị vẫn kiên trì tối ưu hình ảnh chỉn chu, viết bài đủ thông tin, trả lời từng câu hỏi và tư vấn tận tâm cho bất kỳ ai nhắn tin. Rồi sau đó chị có đơn hàng đầu tiên lãi hơn 800.000 đồng. Chị nhớ cảm giác đó như một dấu mốc: không phải tiền, mà là bằng chứng rằng “đi đủ lâu thì con đường sẽ mở”.

“Làm đều” đôi khi bị hiểu sai thành làm dai. Dai mà không rõ nguyên tắc thì thành bào mòn. Nhưng với chị Phương, cái “đều” được neo bằng một nguyên tắc rất cụ thể: cá nhân hóa lộ trình dựa trên độ tuổi, cơ địa, tình trạng da, thói quen sinh hoạt, mục tiêu của khách hàng. Nghĩa là chị không làm đều một cách mù quáng; chị làm đều trong một cấu trúc rõ ràng.

 

Và chính cấu trúc ấy, khi soi sang việc nuôi con, là thứ nhiều gia đình đang thiếu.

Muốn trẻ tập trung, hãy học cách “giảm nhiễu” như người làm đẹp chân chính

Nếu bạn từng chăm da nghiêm túc, bạn sẽ hiểu: da không đổi chỉ vì một lần bôi. Da đổi vì một chuỗi thói quen nhỏ được làm đúng và lặp đều. Chị Phương tin vào “dùng đủ – đúng – đều”. Tôi thì nhìn thấy một bản dịch Montessori: “môi trường đủ – việc đúng – lặp đều”.

Trẻ 1–6 tuổi cũng vậy. Trẻ tập trung không phải vì được nhắc “con tập trung đi”. Trẻ tập trung khi đời sống của con bớt nhiễu.

Nhiễu của trẻ thường đến từ 4 thứ rất cụ thể:

Thứ nhất là nhiễu từ âm thanh và màn hình. Nhà lúc nào cũng có tiếng tivi hoặc điện thoại, não trẻ bị kéo liên tục. Trẻ ngồi chơi nhưng tai luôn bị giật.

Thứ hai là nhiễu từ quá nhiều lựa chọn. Đồ chơi tràn sàn, mỗi món một chút, con nhảy từ cái này sang cái kia. Không phải vì con hư, mà vì môi trường đang dạy con “đổi kênh”.

Thứ ba là nhiễu từ sự can thiệp của người lớn. Con đang làm, người lớn chen vào sửa, nhắc, giục, làm giúp. Nhịp tập trung bị cắt.

Thứ tư là nhiễu từ nhịp sống không ổn định. Hôm nay ngủ sớm, mai ngủ muộn. Hôm nay ăn đúng giờ, mai ăn lặt vặt. Não trẻ khó tạo “mỏ neo”.

Khi chị Phương tư vấn khách hàng bận rộn, ít ngủ, chăm con nhỏ, chị hiểu họ không thể theo một lịch quá phức tạp. Vì vậy chị xây lộ trình rõ, đơn giản, và đồng hành để người ta không bỏ giữa chừng. Đó là nghề.

Còn trong gia đình, nếu cha mẹ muốn trẻ tập trung, cha mẹ cũng cần làm một việc tương tự: không phải mua thêm công cụ, mà là thiết kế lại nhịp.

Một “lộ trình tập trung” cho con không phải là lớp học thêm. Nó là 20 phút mỗi ngày, ở một góc nhà ít nhiễu, với một việc đủ vừa sức, và một người lớn biết đứng yên.

 


 

Nhiều cha mẹ đang hiểu sai “tập trung” là ngồi im, trong khi tập trung là đi đến cùng

Tôi hay nghe câu: “Con em không tập trung, ngồi chút là đứng dậy.” Nhiều phụ huynh kết luận rất nhanh: con tăng động, con thiếu chú ý, con có vấn đề.

Nhưng nếu nhìn bằng lăng kính Montessori, tôi sẽ hỏi một câu khác: con có được phép “đi đến cùng” một việc không?

Nếu mỗi lần con bắt đầu, người lớn chen vào.
Nếu con làm chậm thì bị giục.
Nếu con làm sai thì bị sửa ngay.
Nếu con làm bừa thì bị mắng.

Thì con học được một điều: bắt đầu là một rủi ro. Và khi bắt đầu là rủi ro, con sẽ chọn cách thoát: đứng dậy, chuyển sang thứ khác, đòi mẹ, đòi điện thoại. Đó không hẳn là “thiếu tập trung”. Đó là một phản xạ tự vệ.

Tập trung không phải tư thế. Tập trung là một cảm giác an toàn khi làm việc. An toàn để thử. An toàn để sai. An toàn để sửa. An toàn để hoàn tất.

 

Ở đây, câu chuyện của Nguyễn Thị Lan Phương “lật” lại một hiểu lầm phổ biến: người ta tưởng muốn có kết quả nhanh thì phải làm nhiều. Nhưng chị lại tin kết quả đến từ làm đủ – đúng – đều. Với trẻ cũng vậy: muốn trẻ tập trung, đừng bắt con làm nhiều. Hãy cho con làm ít thôi, nhưng làm đến cùng.

5 việc nhỏ để nuôi khả năng trẻ tập trung trong nhà bận rộn

Thứ nhất, mỗi ngày chọn một “khung 20 phút ít nhiễu”.
Không tivi. Không điện thoại của người lớn trong tầm mắt. Chỉ 20 phút thôi. Bạn sẽ bất ngờ vì trẻ tập trung tốt hơn khi môi trường yên.

Thứ hai, giảm đồ chơi xuống còn 6–8 món “đủ vừa”.
Đừng bày tất cả. Hãy cất bớt và luân phiên. Khi ít lựa chọn, não trẻ bớt bị kéo. Trẻ tập trung dễ hơn.

Thứ ba, đặt mục tiêu “hoàn tất” thay vì “làm đúng”.
Ví dụ xếp hình lệch cũng được, miễn con tự xếp xong và tự cất. Cảm giác hoàn tất là nền của tập trung.

Thứ tư, người lớn đứng cạnh theo kiểu “đồng hành”, không “điều khiển”.
Bạn có thể nói: “Con làm tiếp đi, mẹ ngồi đây.” Ít lời. Ít nhắc. Thật bình tĩnh. Trẻ tập trung thường không cần nhiều âm thanh, trẻ cần một sự hiện diện ổn định.

Thứ năm, tạo nhịp lặp đều trong các việc sinh hoạt.
Giờ ăn, giờ tắm, giờ ngủ càng ổn, não trẻ càng có mỏ neo. Khi nền ổn, trẻ tập trung tốt hơn trong các hoạt động học và chơi.


Tôi nhắc đến Nguyễn Thị Lan Phương không phải để kể về một người bán hàng online. Tôi nhắc vì trong cách chị chống lại thị trường nhiễu, tôi thấy một bài học rất gần với nghề giáo dục sớm: muốn con phát triển, đôi khi không phải thêm vào, mà là bớt đi.

Bớt nhiễu. Bớt giục. Bớt can thiệp. Bớt kỳ vọng con phải “nhanh”. Rồi thay vào đó là một nhịp đủ – đúng – đều.

Nếu hôm nay bạn chỉ chọn một việc, hãy chọn việc đơn giản nhất: tạo 20 phút ít nhiễu mỗi ngày, và đứng cạnh con bằng sự yên ổn. Bạn sẽ thấy trẻ tập trung không phải là điều xa vời. Nó chỉ là một kết quả tự nhiên khi môi trường thôi “đánh lạc” con.

Câu hỏi tôi muốn để lại cho bạn là: trong nhà mình, thứ đang làm con lơ đãng là “tính cách của con”, hay là “nhịp sống của người lớn”?