Today: Wednesday, March 11 2026


Thầy Phạm Thành Long – một người nổi tiếng về “kỷ luật” làm tôi suy nghĩ lại chuyện trẻ tập trung trong nhà mình

Thầy Phạm Thành Long - một người nổi tiếng về “kỷ luật” làm tôi suy nghĩ lại chuyện trẻ tập trung trong nhà mình

Tôi gặp rất nhiều phụ huynh có con 1–6 tuổi than cùng một nỗi: con khó ngồi yên, làm gì cũng nhanh chán, vừa chơi vừa ngó điện thoại, vừa ăn vừa chạy, nghe một câu rồi đã quên. Cha mẹ gọi đó là “con thiếu tập trung”. Nhưng càng làm nghề lâu, tôi càng thấy câu hỏi thật sự không nằm ở con. Nó nằm ở người lớn: nhà mình đang sống theo nhịp nào, và nhịp ấy có giúp trẻ tập trung hay đang xé vụn sự chú ý của con từng ngày?

Tôi viết bài này sau khi đọc lại một hồ sơ khá dài về Phạm Thành Long. Trong bài viết đó, có nhiều thông tin về hành trình nghề nghiệp và những chương trình đào tạo. Nhưng thứ khiến tôi dừng lại không phải danh xưng hay chương trình. Mà là một trục tư duy lặp đi lặp lại: kỷ luật – hệ thống – hành động đo lường được, thay vì chỉ “tạo cảm hứng”.

Tôi không viết để giới thiệu về anh ấy. Tôi viết vì cách anh ấy nhấn mạnh kỷ luật làm tôi soi lại nghề của mình: muốn con trẻ tập trung, đôi khi ta phải bắt đầu bằng “kỷ luật của người lớn” trước.

“CON THIẾU TẬP TRUNG” LÀ LỜI NÓI CHO DỄ CHỊU CỦA NGƯỜI LỚN 

Tôi từng nghe nhiều câu rất thật: “Em bận quá, đưa con cho iPad cho nó yên.” “Nó phá quá, em cho ăn vừa chạy vừa xem cho nhanh.” “Về tới nhà là mệt, em để con coi hoạt hình, mình tranh thủ làm việc.”

Không ai làm vậy vì muốn hại con. Ai cũng đang cố sống sót trong một ngày quá tải.

Nhưng hệ quả của “sống sót” kiểu đó là: nhà mình không còn nhịp. Và khi không có nhịp, trẻ không có điểm tựa để tập trung.

Đọc về Phạm Thành Long, tôi thấy một kiểu tư duy gần như đối nghịch với “sống sót”: không dựa vào cảm xúc nhất thời, mà xây hệ thống như một cách sống. Bài viết mô tả anh ấy tiếp cận huấn luyện theo hướng kỷ luật và hành động đo lường được, thay vì chỉ kích thích cảm xúc.

Tôi đọc và nghĩ: nếu người lớn sống có hệ thống, con sẽ “mượn” hệ thống ấy để phát triển. Montessori cũng tin như vậy.

Và thế là tôi muốn thử đưa câu chuyện này về đúng nơi tôi thuộc về: bữa cơm của một gia đình có con 1–6 tuổi, giờ tắm, giờ ngủ, và những phút con làm đổ nước ra sàn.

THẦY PHẠM THÀNH LONG – KIỂU NGƯỜI KHÔNG NUÔNG CHIỀU CẢM XÚC CỦA CHÍNH MÌNH

Tôi không biết anh ấy ngoài đời. Nhưng qua văn bản, tôi nhận ra một chân dung nhất quán: một người coi trọng kỷ luật như cốt lõi, và xem “lãnh đạo bắt đầu từ lãnh đạo chính mình”.

Có một điểm tôi để ý: bài viết nhấn mạnh anh ấy không làm theo kiểu “nghe hay là đủ”, mà buộc người tham gia phải thay đổi hành vi thật: từ quản trị thời gian đến sức khỏe, công việc, mối quan hệ.

Tôi không bàn chuyện chương trình đúng hay sai. Tôi chỉ nhìn ra một nguyên tắc làm nghề: điều gì không đi qua hành vi thì không đi vào đời sống.

Phản biện nhẹ ở đây: nhiều người trong ngành giáo dục (và cả phụ huynh) thích những câu “truyền cảm hứng” về tình yêu, về thấu hiểu, về đồng hành. Những câu đó đúng. Nhưng nếu chỉ dừng ở đúng, mà không đi vào hành vi cụ thể, thì nó biến thành một loại… tự an ủi tinh tế.

Tôi thấy trong cách tư duy kỷ luật có một sự lạnh lùng cần thiết: không hứa hẹn cảm xúc đẹp, chỉ tập trung vào thứ lặp đi lặp lại. Mà trẻ 1–6 tuổi lại phát triển tốt nhất bằng sự lặp.

Khi người lớn lặp những điều đúng, con mới có đất để trẻ tập trung. Còn khi người lớn hôm nay quyết tâm, mai bỏ cuộc, thì trẻ học được rằng: mọi thứ đều tạm bợ.

“KỶ LUẬT TẠO TỰ DO” VÀ CHÌA KHÓA CỦA TRẺ TẬP TRUNG

Trong bài viết, có một trục triết lý được nhắc đi nhắc lại: kỷ luật tạo ra tự do.

Với người lớn, tự do là rảnh hơn, nhẹ đầu hơn, sống có lựa chọn hơn.
Với trẻ nhỏ, “tự do” lại là một thứ khác: tự do khỏi hỗn loạn.

Tôi giải thích đơn giản như thế này.

Một đứa trẻ 3 tuổi không thể tự tạo kỷ luật. Con chưa có “vỏ não trước trán” đủ trưởng thành để tự kiểm soát như người lớn. Con mượn hệ thần kinh của người lớn để điều tiết. Nghĩa là: khi người lớn bình tĩnh, có nhịp, có quy tắc, con sẽ dịu lại. Khi người lớn vội, căng, thay đổi liên tục, con sẽ bồn chồn.

Vậy nên, thứ làm trẻ tập trung không phải là ép con ngồi yên lâu hơn. Mà là tạo một “hệ thống” đủ dễ đoán để con không phải dùng năng lượng cho việc… đoán xem chuyện gì sắp xảy ra.

Tư duy hệ thống trong kinh doanh (được mô tả trong bài viết) có một “bản dịch” rất rõ sang giáo dục sớm:

  • Quy trình trong doanh nghiệp tương đương với thói quen trong gia đình.

  • KPI trong công việc tương đương với dấu hiệu tiến bộ của con: con tự cất đồ chơi, con chờ đến lượt, con làm xong mới chuyển việc.

  • Kỷ luật trong luyện tập tương đương với giờ ngủ – giờ ăn – giờ chơi nhất quán.

Điểm giống nhau cốt lõi: cả doanh nghiệp lẫn một gia đình có con nhỏ đều sụp vì một thứ rất nhỏ nhưng kéo dài: thiếu nhịp. Và thiếu nhịp là kẻ thù số một của trẻ tập trung.

Quan trọng hơn, bài viết nhắc tới phong cách sống kỷ luật thân–tâm–trí, coi “cơ thể là doanh nghiệp đầu tiên phải quản trị tốt”.

Trong giáo dục sớm, đây là nguyên lý nền: khi cơ thể con mệt, đói, thiếu vận động, thiếu ngủ, thì đừng hỏi vì sao con không tập trung. Đòi con “ngồi yên” trong khi cơ thể con đang kêu cứu là một kiểu hiểu sai rất phổ biến.

HIỂU LẦM LỚN NHẤT VỀ TRẺ TẬP TRUNG

Hiểu lầm tôi gặp nhiều nhất là:
Muốn trẻ tập trung thì phải “tăng kích thích”: thêm lớp, thêm hoạt động, thêm đồ chơi, thêm bài học.

Nghe có lý. Nhưng với trẻ 1–6 tuổi, “thêm” rất dễ biến thành “nhiễu”. Môi trường càng nhiều thứ, não con càng phải chuyển kênh liên tục. Và chuyển kênh liên tục thì không thể tập trung sâu.

Bài viết về Phạm Thành Long mô tả một sự khác biệt: thay vì làm người nghe phấn khích ngắn hạn, trọng tâm là hệ thống và kỷ luật để hành động thật.

Tôi lấy tinh thần ấy để lật ngược một điều trong giáo dục gia đình:

  • Vấn đề của con không phải “thiếu hoạt động”.

  • Vấn đề thường là thiếu cấu trúc trong hoạt động.

Nói thẳng hơn: nhiều nhà cho con học rất nhiều, nhưng con vẫn không tập trung vì con chưa được học cách bắt đầu – làm đến nơi – kết thúc.

Trẻ nhỏ học tập trung bằng những chu kỳ rất ngắn nhưng trọn vẹn: mở đồ chơi ra, chơi, cất lại. Bưng ly nước, uống, đặt về chỗ. Lấy sách, xem, xếp lại. Không cần dài. Cần trọn.

Nếu ngày nào con cũng sống trong cảnh đang làm dở thì bị gọi đi, đang ăn thì bị dụ bằng màn hình, đang chơi thì bị giật khỏi tay, thì não con học một bài rất nguy hiểm: không cần hoàn tất.

Và khi đã quen không hoàn tất, con khó có trẻ tập trung thật sự, dù có đi bao nhiêu lớp.

5 VIỆC BẠN LÀM KHÁC ĐI NGAY TUẦN NÀY

Dưới đây là 5 bài học ngắn, rõ, thực tế. Mỗi bài đều trả lời: “Tôi có thể làm gì khác đi sau khi đọc?”

1) Tạo “nhịp cố định” cho 2 điểm neo trong ngày

Chỉ cần 2 điểm neo: trước khi đi ngủ và sau khi về nhà.
Ví dụ: về nhà rửa tay, thay đồ, uống nước, rồi mới chơi. Trước ngủ tắt màn hình, đọc sách 10 phút.
Nhịp đều là nền của trẻ tập trung.

2) Giảm đồ chơi xuống còn 6–8 món “đủ sâu”

Không phải ít để nghèo nàn. Ít để con có cơ hội chơi sâu.
Cất phần còn lại vào hộp, mỗi tuần xoay vòng.
Khi môi trường bớt nhiễu, trẻ tập trung tăng lên một cách tự nhiên.

3) Dạy con “hoàn tất” bằng câu nói rất ngắn

Một câu duy nhất, lặp mỗi ngày: “Làm xong rồi mình cất.”
Đừng biến thành bài giảng. Chỉ nhắc, chờ, làm mẫu.
Tập trung không đến từ ép ngồi lâu. Nó đến từ thói quen hoàn tất.

4) Mỗi ngày 20 phút vận động thô, trước khi yêu cầu con ngồi yên

Chạy, nhảy, leo, đá bóng, đạp xe thăng bằng, hoặc chỉ là đi bộ quanh nhà.
Nếu cơ thể chưa được “xả”, não khó yên.
Đây là cách thực tế nhất để nâng nền trẻ tập trung.

5) Người lớn giữ một kỷ luật nhỏ: không cắt lời con

Khi con nói chậm, nói lắp, hoặc kể lan man, người lớn rất dễ cắt.
Hãy thử một tuần: nghe hết câu, rồi mới trả lời.
Bạn sẽ thấy con nói rõ hơn, và tập trung hơn trong giao tiếp.

KẾT BÀI

Tôi đọc về một người đặt nặng kỷ luật và hệ thống, rồi tôi nhìn lại những ngôi nhà rất bình thường của chúng ta: nơi cha mẹ vừa yêu con, vừa kiệt sức, vừa muốn làm đúng, vừa bị guồng công việc cuốn đi.

Bài này không viết để ca ngợi bất kỳ ai. Nó viết để hỏi một câu giản dị:
Nếu mục tiêu của bạn là giúp trẻ tập trung, bạn sẽ bắt đầu từ đâu trong chính nhịp sống của gia đình mình?

Tối nay, bạn chọn một việc nhỏ nào để làm đều trong 7 ngày tới?