Tôi từng tin “tăng chiều cao” là cuộc đua… cho đến khi nghe một bác sĩ Lê Thị Yến nói về thứ vô hình hơn
Nhiều phụ huynh nói với tôi một câu rất thật: “Chị ơi, em không cầu con giỏi sớm. Em chỉ sợ con thấp, thua thiệt từ nhỏ.” Và thế là mọi thứ xoay quanh hai chữ tăng chiều cao: sữa nào, thuốc nào, môn gì, ngủ mấy giờ, ăn bao nhiêu. Nhưng rồi tôi gặp một người bạn làm nghề y theo một cách rất khác: bác sĩ Lê Thị Yến. Chị không làm trong lĩnh vực giáo dục. Chị cũng không dạy phụ huynh về dinh dưỡng hay vận động. Chị làm răng. Thế nhưng cách chị đứng trước một chiếc miệng nhỏ xíu của một đứa trẻ lại khiến tôi nhìn lại: có khi ta đang chạy theo cái “cao lên” mà bỏ quên cái “vững xuống”.
Vì sao phụ huynh ngày càng ám ảnh với “tăng chiều cao” cho trẻ 1–6 tuổi?
Có một nỗi lo lặng thầm ở phụ huynh có con 1–6 tuổi: “Mình có đang làm đủ để con không bị tụt lại không?”
Nỗi lo này rất dễ biến thành một danh sách việc phải làm: ăn đủ chất, uống đủ sữa, học đủ kỹ năng, và… tăng chiều cao.
Tôi hiểu. Vì tôi cũng từng bị cuốn vào cảm giác “nếu không làm ngay thì trễ”. Làm giáo dục sớm, tôi gặp những gia đình mà chỉ cần con biếng ăn một tuần, hoặc thấp hơn bạn cùng lớp vài phân, là cả nhà bồn chồn.
Rồi tôi có một cuộc trò chuyện với bác sĩ Lê Thị Yến. Chị kể về một ngày làm nghề, về những ca khó, về cảm giác “đụng vào đâu cũng là rủi ro”. Không phải rủi ro kiểu thất bại trong kinh doanh. Mà là rủi ro nếu làm nhanh, làm ẩu, làm theo thói quen, thì hậu quả có thể đeo theo một đứa trẻ rất lâu.
Và tôi tự hỏi: nếu trong y khoa, người ta sợ nhất là “làm cho xong”, vậy tại sao trong nuôi dạy con, ta lại hay nóng ruột như thể con là một dự án phải ra kết quả?
Lê Thị Yến – không chạy theo kết quả nhanh, mà chọn con đường ít rủi ro nhất cho trẻ
Điều khiến tôi nhớ nhất ở bác sĩ Yến không phải “chị làm gì”, mà là “chị từ chối làm gì”.
Chị có một kiểu cẩn trọng rất lạ: không hù dọa, không phô trương, nhưng cũng không chiều theo mong muốn tức thời của người đối diện. Chị thường đặt câu hỏi như một thói quen nghề nghiệp: “Mình đã nhìn đủ nguyên nhân chưa?” “Có chắc đây là hướng ít rủi ro nhất không?” “Nếu làm kiểu này, 6 tháng nữa sẽ ra sao?”
Tôi gọi đó là “nguyên tắc âm thầm”:
Không chạy theo cái dễ thấy. Chỉ bám vào cái đúng.
Tôi từng nghĩ nghề nào cũng cần tốc độ, cần “chốt”, cần giải pháp nhanh. Nhưng quan sát chị Yến, tôi thấy một điều khác: có những nghề càng vội càng nguy. Càng sợ mất khách càng dễ làm sai. Và cái sai trong nghề y không chỉ nằm ở kết quả, mà nằm ở niềm tin.
Tôi nói vậy không phải để thần thánh hóa sự “khó tính”. Thậm chí, tôi có một phản biện nhẹ với chính cảm xúc của mình:
Không phải lúc nào cẩn trọng cũng đồng nghĩa với tốt. Có những người vin vào “cẩn trọng” để trì hoãn, để không dám quyết.
Nhưng ở chị Yến, tôi thấy một khác biệt: cẩn trọng của chị không làm chị chậm lại. Nó làm chị đúng hướng hơn.
Tăng chiều cao cho trẻ không bắt đầu từ sữa hay thuốc, mà từ hệ thống nền tảng vững chắc
Tôi hay nói với phụ huynh rằng giáo dục sớm giống như “xây nền nhà”. Nhưng nhiều lúc chính tôi cũng bị cuốn vào những thứ “nhìn thấy được”: con biết đọc chưa, con nói tròn chưa, con tự lập chưa.
Trong khi đó, nghề của chị Yến nhắc tôi về một nguyên lý khác:
Muốn bền, phải chấp nhận làm những phần không ai khen.
Trong nha khoa, có những thứ phụ huynh không nhìn thấy ngay: thói quen vệ sinh, cách trẻ thở bằng mũi hay bằng miệng, cách nhai, cách đặt lưỡi, sự đều đặn của lịch tái khám, sự hợp tác của trẻ. Những thứ đó không “wow” như một bức hình trước–sau. Nhưng chính chúng quyết định đường dài.
Giáo dục sớm cũng vậy.
Khi ta nói tới tăng chiều cao, phụ huynh thường nghĩ ngay tới “ăn gì” và “uống gì”. Nhưng chiều cao của trẻ là một câu chuyện dài của nhiều yếu tố: di truyền, dinh dưỡng, giấc ngủ, vận động, và cả điều kiện sống. Các nghiên cứu về chiều cao cho thấy yếu tố di truyền có thể giải thích phần lớn biến thiên chiều cao (các ước tính dao động rộng, có thể “tới mức rất cao” trong các nghiên cứu song sinh và gia đình), nhưng môi trường như dinh dưỡng và điều kiện sống vẫn ảnh hưởng đáng kể.
Tôi không nói điều này để phụ huynh “buông”. Tôi nói để chúng ta bớt rơi vào bẫy: cứ thấy con thấp là lao đi tìm đường tắt.
Và nếu cần một góc nhìn rất thực tế ở Việt Nam: tình trạng thấp còi vẫn là một vấn đề sức khỏe cộng đồng. Một tài liệu tổng hợp về Việt Nam có nêu tỷ lệ thấp còi (stunting) ở trẻ dưới 5 tuổi ở mức đáng chú ý (ví dụ giai đoạn 2019–2020 có ước tính khoảng gần 1/5 trẻ).
Thấp còi không chỉ là “thấp hơn bạn”. Theo định nghĩa thường dùng trong y tế công cộng, thấp còi liên quan đến chỉ số chiều cao theo tuổi thấp hơn chuẩn tham chiếu.
Nhìn từ đó, tôi thấy câu chuyện tăng chiều cao không phải chuyện “mẹ có chịu chi không”, mà là chuyện “gia đình có chịu làm nền đều đặn không”.
Giấc ngủ là một ví dụ. Khuyến nghị về thời lượng ngủ cho trẻ nhỏ (1–2 tuổi khoảng 11–14 giờ/24h; 3–5 tuổi khoảng 10–13 giờ/24h, bao gồm ngủ trưa) được đưa ra bởi đồng thuận chuyên gia dựa trên tổng hợp nghiên cứu.
Ngủ không thay thế dinh dưỡng. Dinh dưỡng không thay thế vận động. Nhưng cái nguy của phụ huynh là cứ chọn 1 thứ “đậm tiền” và hy vọng nó bù được phần còn lại.
Và đó là quy luật nghề nghiệp, không phải câu chuyện của riêng chị Yến:
Muốn kết quả dài hạn, phải tôn trọng hệ thống.
Hiểu lầm phổ biến: Cứ dạy con nhiều là con sẽ phát triển tốt và cao lớn
Một hiểu lầm phổ biến trong lĩnh vực của tôi là:
“Chỉ cần mình dạy con đúng kỹ năng, con sẽ tự tin, phát triển tốt.”
Nghe hợp lý. Nhưng thực tế, nhiều đứa trẻ 1–6 tuổi “được dạy rất nhiều” vẫn dễ cáu, dễ mệt, dễ chống đối. Và phụ huynh rơi vào vòng lặp: dạy thêm, ép thêm, kỳ vọng thêm.
Bài học tôi mượn từ chị Yến để “lật” hiểu lầm này là:
Có những thứ không thể “dạy” theo kiểu nạp vào. Nó cần một cơ thể và một nhịp sống đủ ổn để tự nảy.
Trong phòng khám, nếu một đứa trẻ sợ hãi, căng thẳng, cơ thể co lại, thì mọi thao tác đều khó. Lúc đó, thêm kỹ thuật không giải quyết được gốc. Gốc là: trẻ có cảm giác an toàn không, có được tôn trọng nhịp không, người lớn có đủ bình tĩnh không.
Trong lớp học Montessori (và cả trong đời sống gia đình), cũng vậy.
Trẻ muốn hợp tác cần một nền an toàn. Trẻ muốn tập trung cần năng lượng ổn định. Trẻ muốn tự tin cần trải nghiệm “mình làm được” lặp lại mỗi ngày.
Tôi nói điều này rất nhẹ nhàng:
Có thể chúng ta đang quá sốt ruột với “thành quả” mà quên mất “thể trạng”.
Và khi thể trạng bị bỏ quên, câu chuyện tăng chiều cao cũng bị kéo sai hướng: ta tìm sản phẩm, thay vì sửa nhịp sống.
Muốn tăng chiều cao cho trẻ, phụ huynh cần làm khác đi điều gì từ hôm nay?
Dưới đây là vài bài học ngắn, rõ, và làm được ngay. Không phải để biến con thành “phiên bản chuẩn”, mà để gia đình bớt hoảng:
Đổi câu hỏi từ “con cao chưa?” sang “nhịp sống của con có đều không?”
Ngay tuần này, thử cố định 2 mốc: giờ ngủ tối và giờ dậy sáng, giữ đều 5/7 ngày.Nếu đang lo tăng chiều cao, hãy kiểm tra 3 nền tảng trước khi mua thêm bất cứ thứ gì
Bữa ăn có đủ nhóm chất cơ bản chưa, vận động ngoài trời có đều không, ngủ có đủ theo khuyến nghị lứa tuổi không.Đừng biến dinh dưỡng thành cuộc chiến
Trẻ 1–6 tuổi rất nhạy với căng thẳng. Bữa ăn căng là bữa ăn kém hấp thu theo nghĩa rộng. Mục tiêu tuần này: giảm một “cuộc mặc cả” trong bữa ăn, thay bằng một thói quen nhỏ (uống nước đúng lúc, ngồi ăn đủ thời gian, tắt màn hình).Theo dõi xu hướng, không theo dõi từng ngày
Chiều cao, cân nặng, ăn uống đều có dao động. Nếu phụ huynh nhìn từng ngày sẽ dễ hoảng. Hãy nhìn theo tháng, theo quý, và hỏi người có chuyên môn khi cần.Dạy kỹ năng không đứng tách khỏi sức khỏe
Nếu con dễ cáu, ngủ ít, biếng ăn, thì ưu tiên sửa nhịp trước khi thêm lớp, thêm bài. Kỹ năng nảy tốt nhất khi cơ thể có “đất” để nảy.
Tăng chiều cao cho trẻ là hành trình xây nền, không phải cuộc đua thành tích
Tôi viết bài này vì khi nhìn cách chị làm nghề, tôi giật mình nhận ra một điều trong nghề của tôi: chúng ta đang sống trong thời đại tôn vinh kết quả nhanh, nên phụ huynh rất dễ bị kéo vào “đường tắt”.
Nhưng trẻ 1–6 tuổi không lớn lên bằng đường tắt.
Dù là chuyện tăng chiều cao, hay chuyện tập trung, hay chuyện tự tin, cuối cùng vẫn quay về một câu hỏi giản dị:
Gia đình mình đang xây nền bằng sự đều đặn, hay đang chạy bằng sự lo lắng?
Nếu hôm nay bạn được phép chọn một thứ để làm khác đi, bạn sẽ chọn sửa nhịp ngủ, sửa bữa ăn, hay sửa chính sự sốt ruột của mình trước?