5 thói quen của cha mẹ vô tình làm trẻ ngày càng mất tập trung

Tóm tắt

5 thói quen phổ biến của cha mẹ làm trẻ ngày càng mất tập trung gồm: thường xuyên cắt ngang khi con đang chú ý, hạn chế vận động nhưng lại ép ngồi yên, để môi trường sống quá rối và nhiều nhiễu, làm thay quá sớm, và tạo bầu không khí nuôi dạy căng thẳng. Những điều này làm trẻ khó giữ được dòng chú ý, khó đi hết một vòng nỗ lực và dễ bỏ ngang hơn theo thời gian. Muốn con tập trung tốt hơn, cha mẹ cần chỉnh lại nhịp sống, cách hỗ trợ và không gian sống trước khi tìm cách sửa hành vi của trẻ.

  • mất tập trung nhiều khi là hệ quả của môi trường lặp lại
  • trẻ cần được bảo vệ mạch chú ý thay vì bị chen ngang liên tục
  • môi trường ít nhiễu giúp não bộ trẻ giữ mục tiêu tốt hơn
  • làm thay quá nhiều làm suy yếu nội lực tập trung
  • bầu khí quyển bình yên là nền của chú ý bền vững 

Tổng quan

Trẻ ngày càng mất tập trung không phải lúc nào cũng vì con thiếu ý chí, mà thường do những thói quen lặp lại của người lớn đang làm mòn dần “cơ bắp chú ý” của trẻ. Khi cha mẹ hay chen ngang, làm thay, ép ngồi yên, để nhà quá nhiều kích thích hoặc tạo bầu không khí quá căng thẳng, trẻ sẽ ít có cơ hội duy trì sự tập trung một cách tự nhiên. Muốn cải thiện, cha mẹ cần thay đổi cách tương tác và môi trường sống trước khi đòi hỏi trẻ thay đổi hành vi.

môi trường ít nhiễu giúp não bộ trẻ giữ mục tiêu tốt hơn
  • tập trung của trẻ bị ảnh hưởng mạnh bởi thói quen hằng ngày của cha mẹ
  • hỗ trợ quá mức có thể làm trẻ yếu dần khả năng ở lại với việc khó
  • trẻ cần môi trường yên hơn và ít kích thích hơn để chú ý sâu
  • vận động đúng cách giúp trẻ ổn định và sẵn sàng tập trung hơn
  • thay đổi từ người lớn thường hiệu quả hơn thúc ép trẻ

Hãy giúp tôi tự làm lấy.” — Maria Montessori
Thói quen là bánh đà khổng lồ của đời sống.” — William James

Có một nỗi buồn rất lặng mà nhiều cha mẹ chỉ dám giữ trong lòng: không phải lúc con khóc, cũng không phải lúc con bướng, mà là lúc con ngồi trước một việc gì đó chưa được bao lâu đã bỏ ngang. Mới vài phút trước, con còn cầm bút rất hào hứng. Chưa đầy một lát, mắt con đã nhìn nơi khác, tay con đã chạm sang món khác, người con đã đứng dậy như một chiếc lá bị cơn gió rất nhỏ kéo đi. Rồi người lớn bắt đầu lo. Càng lo, càng nhắc. Càng nhắc, càng sốt ruột. Càng sốt ruột, càng làm nhiều thứ hơn cho con. Nhưng lạ thay, sự tập trung của con không dày lên. Nó lại mỏng đi, rời rạc đi, vụn vặt đi như mặt nước bị ném đá liên hồi.

Điều đau nhất là nhiều khi thứ đang làm trẻ ngày càng mất tập trung không phải một vấn đề lớn lao hay một “nhãn bệnh lý” nào ngay lập tức. Nó bắt đầu từ những thói quen rất nhỏ, rất đời thường của cha mẹ: một câu chen ngang tưởng là quan tâm, một lần làm thay tưởng là yêu thương, một nhịp sống quá gấp tưởng là hiệu quả, một căn nhà quá rối tưởng là bình thường. Có những điều người lớn lặp đi lặp lại mỗi ngày, đến mức không còn nhìn thấy nữa. Nhưng chính những điều đó lại âm thầm mài mòn “cơ bắp tập trung” của trẻ từng chút một. Và cũng chính vì nó bắt đầu từ thói quen, nên nó hoàn toàn có thể được chữa lành bằng những thói quen mới.

Thói quen thứ nhất: cắt ngang khi con đang tập trung, rồi tưởng mình đang giúp

Có một câu chuyện trinh thám kể rằng hung thủ không bao giờ lộ mặt bằng những tiếng động lớn. Hắn thường ẩn trong những chi tiết rất nhỏ, rất vô hại, đến mức ai cũng bỏ qua. Trong chuyện nuôi dạy con cũng vậy. Một trong những điều âm thầm làm trẻ mất tập trung nhiều nhất lại chính là sự chen ngang của người lớn.

làm thay quá nhiều làm suy yếu nội lực tập trung

Con đang ngồi xếp một khối gỗ, mẹ hỏi: “Con đang làm gì đấy?”
Con đang cố tự cài cúc áo, bố nói: “Thôi để bố làm cho nhanh.”
Con đang loay hoay rót nước, bà sợ đổ nên giành lấy chiếc cốc.
Con đang im lặng rất lâu để nhìn một con kiến bò, người lớn kéo con đi vì nghĩ đó chỉ là “nghịch vớ vẩn”.

Từng chuyện một, nghe đều vô hại. Có chuyện còn nghe rất đỗi yêu thương. Nhưng với trẻ nhỏ, sự tập trung giống như một sợi tơ nhện vừa mới giăng xong giữa hai cành cây. Rất mảnh. Rất đẹp. Và rất dễ đứt. Mỗi lần người lớn chen vào quá sớm, sợi tơ ấy lại rung lên, rồi đứt mất. Điều con mất không chỉ là mạch của một hoạt động. Con mất luôn cơ hội ở lại đủ lâu với một mục tiêu.

Đây là nghịch lý khiến nhiều cha mẹ giật mình: có những lúc, điều tốt nhất ta có thể làm cho con không phải là thêm lời nhắc, thêm lời khen hay thêm chỉ dẫn. Điều tốt nhất chỉ là im lặng. Chỉ là lùi lại một bước. Chỉ là để con được toàn quyền ở trong khoảnh khắc mà bộ não non trẻ của con đang cố gắng tự tổ chức thế giới.

Một đứa trẻ bị ngắt mạch liên tục sẽ quen với việc không cần đi đến cuối một nỗ lực. Không phải vì con lười. Không phải vì con thiếu ý chí. Mà vì não bộ của con chưa kịp học cách ở lại với điều đang làm thì đã bị kéo ra ngoài quá nhiều lần.

Thói quen thứ hai: ép trẻ ngồi yên quá nhiều, nhưng lại cho con vận động quá ít

Rất nhiều cha mẹ mặc định rằng tập trung đồng nghĩa với ngồi im. Một đứa trẻ chạy nhảy, đổi tư thế, lắc lư chân tay, đứng lên ngồi xuống thường bị gắn ngay cái nhãn “không tập trung”. Nhưng tuổi thơ không phát triển theo cái thước đo bất động của người lớn. Có những giai đoạn, cơ thể chính là con đường đi vào não bộ. Trẻ cần chạm, cần chạy, cần leo, cần với, cần mang vác, cần giữ thăng bằng, cần di chuyển để hệ thần kinh tự sắp xếp và ổn định.

Thế nhưng trong nhiều gia đình, vì sợ con nghịch, sợ con ồn, sợ con bày bừa, người lớn dần cắt bớt vận động tự nhiên của trẻ. Đừng chạy. Đừng trèo. Đừng leo. Đừng nhảy. Đừng chạm. Đừng cầm. Đừng làm đổ. Đừng phiền. Và rồi, cùng một đứa trẻ ấy, người lớn lại mong con có thể ngồi xuống, giữ chú ý, học một việc đến nơi đến chốn.

Điều này giống như bắt một con suối phải ngừng chảy để trở nên “ngoan” hơn. Nhưng nước ngừng chảy thì không còn là dòng suối nữa. Nó trở thành ao tù. Trẻ cũng vậy. Càng bị dồn nén năng lượng vận động, con càng khó tự điều chỉnh. Càng có cơ hội vận động đúng cách, não bộ càng dễ bước vào trạng thái chú ý lành mạnh hơn.

Nhiều cha mẹ hỏi: vì sao trẻ không ngồi yên? Vì sao trẻ hiếu động quá mức? Vì sao con cứ học một lúc là lăng xăng? Có khi câu trả lời không nằm ở ý thức của trẻ, mà nằm ở chỗ cơ thể con đang bị bỏ đói vận động. Một cơ thể không được giải phóng đúng nhịp sẽ làm tâm trí chật chội. Một đứa trẻ không được chạy đủ thường rất khó ngồi yên theo cách khỏe mạnh.

Thay vì bắt con vào tập trung bằng bất động, có lẽ người lớn nên học một nhịp khác: cho con được vận động đúng lúc, rồi mới mời con bước vào hoạt động cần chú ý. Nhiều khi chỉ cần một chút chạy, một chút giữ thăng bằng, một chút co duỗi, một chút dịch chuyển bằng cơ thể, tâm trí của con đã trở về gần hơn với trạng thái sẵn sàng.

Thói quen thứ ba: để ngôi nhà quá rối, quá nhiều nhiễu, rồi trách con dễ xao nhãng

Có những ngôi nhà nhìn rất đầy đủ, rất sinh động, rất “chịu đầu tư”, nhưng đối với một đứa trẻ nhỏ, chúng giống như một khu chợ luôn mở cửa ngay trong đầu. Đồ chơi xếp kín kệ. Màu sắc đập vào mắt từ mọi phía. Tivi mở ở phòng khách. Điện thoại sáng trên bàn. Tiếng nói, tiếng nhạc, tiếng thông báo, tiếng dặn dò chồng lên nhau như những lớp sóng không bao giờ yên.

bầu khí quyển bình yên là nền của chú ý bền vững 

Người lớn ở lâu trong kiểu không gian ấy nên tưởng mình đã quen. Nhưng một bộ não đang phát triển thì không “lọc nhiễu” giỏi như thế. Mỗi vật là một lời mời. Mỗi âm thanh là một cú kéo. Mỗi ánh sáng chớp là một bàn tay chạm vào sự chú ý của trẻ. Rồi khi con quay ngang quay dọc, người lớn lại nghĩ con kém tập trung.

Sự thật là có những đứa trẻ không hề thiếu khả năng tập trung. Chúng chỉ đang cố làm việc trong một môi trường quá nhiều tiếng gọi cùng lúc.

Một góc chơi quá đầy chưa chắc tốt bằng một góc nhỏ có ít đồ nhưng rõ ràng. Một chiếc kệ tràn ngập đồ chơi chưa chắc quý bằng vài vật dụng có mục đích rõ, chất liệu thật, hình thức đơn giản. Một căn phòng ngăn nắp không chỉ đẹp hơn về mắt người lớn; nó còn nhẹ hơn với hệ thần kinh trẻ.

Người xưa kể chuyện một người học trò muốn đọc sách giữa chợ. Mỗi tiếng rao là một lần chữ nghĩa tan ra. Cuối cùng, cậu không thiếu thông minh, cũng không thiếu chăm chỉ. Cậu chỉ thiếu một nơi đủ yên để tâm trí ngồi xuống. Tuổi thơ hôm nay cũng thế. Có khi điều trẻ cần không phải thêm mẹo tập trung, mà là bớt nhiễu, bớt màn hình, bớt hỗn độn, bớt thứ không cần thiết.

Thói quen thứ tư: làm thay quá nhiều, gợi ý quá sớm, khiến con mất dần năng lực ở lại với sự khó

Tình thương của cha mẹ đôi khi có một cái bóng rất lạ. Ta thương con nên sợ con chậm. Ta thương con nên sợ con vất vả. Ta thương con nên không chịu nổi lúc con loay hoay. Và thế là ta giúp rất nhanh. Nhanh đến mức con chưa kịp thử hết mình đã thấy việc được giải quyết xong.

Con cài cúc áo mãi chưa được, mẹ làm luôn.
Con rót nước hơi lệch, bố cầm tay sửa ngay.
Con xếp đồ chơi chậm, bà dọn hộ cho gọn.
Con tìm lời chưa ra, người lớn nói thay.
Con đang suy nghĩ, người lớn đã đưa đáp án.

Mỗi lần như thế, người lớn có cảm giác mình đang tiết kiệm thời gian cho con. Nhưng thật ra, ta đang lấy đi thứ quý nhất của trẻ: trải nghiệm đi trọn một vòng nỗ lực. Mà sự tập trung không sinh ra trong vùng bằng phẳng. Nó sinh ra đúng ở chỗ trẻ được ở lại với cái khó vừa tầm. Thử. Sai. Chỉnh. Làm lại. Thành công một chút. Rồi lại thử tiếp.

Nếu người lớn luôn xuất hiện đúng lúc trẻ vừa chạm vào khó khăn, con sẽ dần học được một điều rất nguy hiểm: rằng mình không cần giữ mục tiêu quá lâu, vì sẽ luôn có ai đó làm hộ. Khi đó, con không chỉ mất cơ hội rèn tập trung. Con còn mất dần niềm tin rằng mình có thể tự làm cho đến cùng.

Có một chuyện cổ tích hiện đại rất buồn: người lớn muốn con tự tin nên làm hết mọi thứ cho con khỏi thất bại. Nhưng chính vì không được thất bại đủ nhỏ, trẻ lại lớn lên với một sự mong manh rất lớn. Chỉ cần khó một chút là bỏ. Chỉ cần chậm một chút là nản. Chỉ cần không được giúp là lạc lối. Đó không phải bản tính yếu. Đó là hệ quả của một tuổi thơ được yêu quá nóng vội.

Thói quen thứ năm: nuôi con trong một bầu khí quyển căng thẳng, quát mắng, thiếu lắng nghe

Đây có lẽ là thói quen đau nhất, vì nó không nằm ở món đồ nào trong nhà, mà nằm trong không khí của cả gia đình. Có những ngôi nhà đủ sách, đủ đồ chơi, đủ bài học, nhưng thiếu bình yên. Người lớn nói nhiều hơn nghe. Ra lệnh nhiều hơn trò chuyện. Sốt ruột nhiều hơn quan sát. Quát nhanh hơn ôm. Sửa lỗi nhanh hơn chờ đợi.

Và rồi họ hỏi vì sao con dễ xao nhãng, vì sao con học một lát đã bỏ, vì sao con không giữ được sự chú ý đến cùng.

Nhưng một đứa trẻ không tập trung chỉ bằng não. Con tập trung bằng cảm giác an toàn của mình. Một hệ thần kinh luôn phải dò xem người lớn có nổi nóng không, có chê bai không, có giục giã không, rất khó dành trọn năng lượng cho một việc đang làm. Đầu óc con không thật sự rảnh để học. Nó đang bận phòng thủ.

Có một câu chuyện tâm lý xã hội rất thật: một người mẹ nói con mình “chẳng bao giờ tập trung”. Nhưng rồi một hôm chị tự quay video lại buổi tối của cả nhà. Xem xong, chị bật khóc. Chỉ trong chưa đầy hai mươi phút, chị đổi giọng liên tục, nhắc con dồn dập, cắt lời con nhiều lần, cầm điện thoại trong khi vẫn nói chuyện với con, rồi nổi nóng khi con không làm theo ngay. Đứa trẻ không hẳn mất tập trung. Đứa trẻ đang sống giữa quá nhiều tín hiệu cạnh tranh nhau từng giây.

Một ngôi nhà bình yên không phải là ngôi nhà không có tiếng cười, không có chạy nhảy, không có va chạm. Đó là ngôi nhà nơi trẻ không phải dùng quá nhiều năng lượng để tự bảo vệ mình trước cảm xúc của người lớn. Khi con cảm thấy an toàn, não bộ mới dám ở lại. Khi con cảm thấy được tôn trọng, tâm trí mới đủ yên để theo đuổi một việc cho đến cuối.

Góc nhìn ngược: vấn đề không phải cha mẹ làm chưa đủ, mà là đang làm quá nhiều thứ sai nhịp

Rất nhiều cha mẹ nghe đến đây sẽ thấy chạnh lòng. Như thể bài viết này đang đi tìm lỗi nơi họ. Nhưng không. Điều bài viết này muốn nói không phải là cha mẹ tệ. Mà là cha mẹ có quyền lực lớn hơn mình nghĩ. Bởi nếu chính những thói quen nhỏ mỗi ngày đang làm sự tập trung của con mòn đi, thì cũng chính những thói quen nhỏ ấy có thể làm nó lớn trở lại.

Không cần bắt đầu bằng một cuộc cải tổ ồn ào. Chỉ cần bớt chen ngang một chút. Bớt làm thay một chút. Bớt ép ngồi yên một chút. Bớt nhiễu một chút. Bớt quát một chút. Và thêm vào đó vài điều rất đơn sơ: thêm sự quan sát, thêm không gian ngăn nắp, thêm vận động đúng lúc, thêm những việc thật cho con làm, thêm một giọng nói chậm hơn khi mình đang mệt.

Có những thay đổi nhìn không hoành tráng. Nhưng với một đứa trẻ, chúng có thể là cả một mùa xuân.

Kết bài: muốn con tập trung hơn, đôi khi cha mẹ phải đổi thói quen trước khi đòi con đổi hành vi

“5 thói quen của cha mẹ vô tình làm trẻ ngày càng mất tập trung” nghe như một bản danh sách về lỗi lầm. Nhưng thật ra, nếu đọc đến tận cùng, nó là một bản đồ hy vọng.

Năm thói quen ấy là: cắt ngang khi con đang chú ý, ép con ngồi yên quá nhiều nhưng cho vận động quá ít, để môi trường sống quá rối và quá nhiều nhiễu, làm thay và can thiệp quá mức, cùng với một bầu khí quyển gia đình căng thẳng, thiếu lắng nghe. Mỗi điều đều rất quen. Mỗi điều đều rất dễ xảy ra. Và cũng chính vì thế, mỗi điều đều có thể thay đổi từ hôm nay.

Ba việc nhỏ bạn có thể làm ngay là thế này. Hôm nay, hãy chọn một khoảng mười phút mà bạn tuyệt đối không cắt ngang khi con đang làm một việc an toàn. Hôm nay, hãy dọn một góc nhỏ trong nhà thành nơi ít nhiễu nhất cho con. Và hôm nay, trước khi nhắc con “tập trung lên”, hãy tự hỏi: liệu mình có đang vô tình làm sự tập trung của con rơi vãi đi không?

Bởi nhiều khi, điều một đứa trẻ cần không phải là thêm một lời thúc ép. Điều con cần là một ngôi nhà thôi làm tâm trí con mệt đi.

P/S: Đọc lại bài này thêm một lần nữa, bạn có thể sẽ thấy một sự thật rất dịu mà rất mạnh: có những lúc, muốn con thay đổi, người lớn phải đủ dũng cảm để đổi nhịp sống của mình trước.

FAQ

1. Trẻ khó tập trung phải làm sao trước tiên?
Hãy bắt đầu từ môi trường và cách tương tác, không phải từ áp lực. Nhìn lại xem bạn có thường xuyên cắt ngang khi con đang chú ý, nhà có quá nhiều nhiễu, con có bị ép ngồi yên quá lâu, hoặc người lớn có đang làm thay quá nhiều không.

2. Vì sao cắt ngang khi trẻ đang chơi lại làm giảm sự tập trung?
Vì mạch suy nghĩ của trẻ rất mong manh. Mỗi lần bị chen ngang, não bộ phải rời khỏi dòng chú ý đang hình thành. Lặp lại nhiều lần, trẻ dần khó ở lại lâu với một việc.

3. Trẻ không ngồi yên có phải là thiếu tập trung không?
Không hẳn. Ở trẻ nhỏ, vận động là một phần rất tự nhiên của phát triển. Nhiều trẻ cần được vận động đủ thì mới bước vào trạng thái chú ý tốt hơn.

4. Môi trường lộn xộn ảnh hưởng gì đến sự tập trung của trẻ?
Môi trường quá nhiều đồ, quá nhiều âm thanh, quá nhiều màn hình tạo ra nhiều “nhiễu” cho não bộ. Trẻ dễ bị kéo sự chú ý đi liên tục, từ đó trông như mất tập trung hơn.

5. Việc làm thay con có hại gì cho sự tập trung?
Khi người lớn làm thay quá sớm, trẻ mất cơ hội đi qua trọn vẹn vòng nỗ lực của mình. Lâu dần, con ít có khả năng ở lại với điều khó và dễ bỏ ngang hơn.

6. Sức khỏe tinh thần của cha mẹ có ảnh hưởng đến khả năng tập trung của con không?
Có. Trẻ tập trung tốt hơn khi cảm thấy an toàn, được lắng nghe và sống trong một bầu không khí ít căng thẳng. Một ngôi nhà quá gấp gáp, quát mắng hoặc thiếu bình ổn cảm xúc sẽ làm hệ thần kinh của trẻ khó yên để học và chơi sâu.