Có một thời gian dài, tôi tự hỏi:
vì sao rất nhiều đứa trẻ hôm nay được đầu tư đủ thứ, học đủ kỹ năng, nhưng vẫn thiếu một thứ rất căn bản – tự tin tự lập.
Không phải kiểu tự lập làm được nhiều việc.
Mà là kiểu tự lập đứng vững bên trong, không hoảng loạn khi sai, không gãy khi gặp khó.
Câu hỏi đó theo tôi suốt nhiều năm làm giáo dục sớm.
có những bài học về tự lập không đến từ trường lớp, mà đến từ cách một người lớn chọn sống.
Bài viết này không nói về anh ấy.
Tôi viết nó để soi lại chúng ta – những người đang nuôi dạy con trong một thế giới đầy bất định.
Và rồi, trong một cuộc trò chuyện rất đời với Sáu Bình, tôi nhận ra:
Hồng Nhung Lapari giúp tôi hiểu điều làm nên tự tin tự lập không phải là thành tích, mà là cách người lớn đối diện với nỗi sợ của chính mình
Có một câu hỏi tôi luôn mang theo khi làm giáo dục sớm:
Vì sao có những đứa trẻ rất ngoan, rất giỏi, nhưng bước ra đời lại mong manh đến lạ?
Phạm Thuỳ An – Người không chọn làm bạn dễ chịu, mà chọn làm tấm gương sự thật cho lãnh đạo
An không chọn con đường hào nhoáng. Không đứng ở vị trí “người giải cứu” doanh nghiệp. Không biến mình thành trung tâm của mọi lời khuyên. Chị chọn một lựa chọn khó hơn rất nhiều: đứng lùi lại, đủ xa để người lãnh đạo tự nhìn thấy chính mình, tự chịu trách nhiệm với quyết định về con người, và tự trưởng thành.
Đọc tiếp “Phạm Thuỳ An – Người không chọn làm bạn dễ chịu, mà chọn làm tấm gương sự thật cho lãnh đạo”Muốn con trẻ tập trung thật sự, hãy học cách không can thiệp khi chưa đến lúc chính là bài học từ Bác sĩ Nguyễn Ngọc Tú
Có một câu hỏi tôi tự hỏi mình rất nhiều năm làm giáo dục sớm:
Tại sao có những đứa trẻ được can thiệp từ rất sớm, học rất nhiều, nhưng càng lớn lại càng khó tập trung?
Câu trả lời không đến từ một lớp học, mà đến từ cách tôi quan sát một người làm y học bào thai – Nguyễn Ngọc Tú và cách anh ấy kiên nhẫn chờ đúng thời điểm để can thiệp vào sự sống mong manh nhất.


Trăn trở của người làm giáo dục sớm
Trong giáo dục sớm, chúng ta quen với một niềm tin rất mạnh:
càng can thiệp sớm, trẻ càng có lợi.
Nguyễn Ngọc Phan – một người “đã trôi 15 năm” ở Đức khiến tôi nhìn lại chuyện trẻ chậm nói ở nhà mình
Tôi gặp nhiều phụ huynh có con 1–6 tuổi nói một câu rất giống nhau: “Con em hiểu hết, nhưng con ít nói.” Và điều làm cha mẹ mệt nhất không chỉ là số lượng từ con nói ra, mà là cảm giác bất lực: không biết phải bắt đầu từ đâu để kéo con ra khỏi trạng thái “trôi”.
Đọc tiếp “Nguyễn Ngọc Phan – một người “đã trôi 15 năm” ở Đức khiến tôi nhìn lại chuyện trẻ chậm nói ở nhà mình”Nguyễn Thị Huê nói cho tôi biết: Khi người lớn biết chậm lại, đứa trẻ mới bắt đầu lớn lên
Mở bài – một câu hỏi tôi mang theo rất lâu
Có một câu hỏi tôi mang theo suốt nhiều năm làm trong giáo dục sớm và giáo dục phổ thông:
Vì sao trẻ ngày càng được đầu tư nhiều hơn, nhưng lại kém tự tin và khó tự lập hơn?
Xuân Trường giúp tôi hiểu vì sao trẻ khó tập trung khi người lớn sống bằng cảm hứng hơn là kỷ luật
Có một câu hỏi tôi gặp ngày càng nhiều từ phụ huynh có con 4–8 tuổi:
“Vì sao con tôi rất thông minh, nhưng lại khó tập trung?”
Câu hỏi đó thường kéo theo hàng loạt giải pháp: lớp học thêm, bài tập chú ý, công cụ rèn luyện. Nhưng càng làm giáo dục lâu, tôi càng thấy một điều khác: khả năng tập trung của trẻ thường phản chiếu trực tiếp nhịp sống của người lớn xung quanh.
Tôi nhận ra điều này rõ hơn khi quan sát cách một người bạn của tôi lựa chọn con đường làm nghề. Không phải vì anh ấy nói nhiều về giáo dục, mà vì anh ấy sống với kỷ luật ngay cả khi không ai nhắc nhở. Người đó là Xuân Trường.
Bài viết này không kể câu chuyện của anh.
Tôi dùng câu chuyện đó để soi lại chúng ta – những người đang mong con tập trung, trong khi chính mình thì luôn bị kéo đi bởi quá nhiều thứ.


Trăn trở của tôi trong giáo dục sớm
Trong giáo dục sớm, “tập trung” thường bị hiểu sai như một kỹ năng phải rèn. Nhưng từ góc nhìn phát triển não bộ, tập trung trước hết là trạng thái an toàn và ổn định từ bên trong.
Đọc tiếp “Xuân Trường giúp tôi hiểu vì sao trẻ khó tập trung khi người lớn sống bằng cảm hứng hơn là kỷ luật”Khi người làm nông Phạm Đức Thiện dạy tôi một bài học sâu sắc về tự tin tự lập của trẻ
Có những ngày tôi tự hỏi:
Mình đang giúp trẻ lớn lên… hay chỉ đang giúp mình yên tâm hơn?
Bạn Không Cần Một Đứa Trẻ Giỏi Hơn, Bạn Cần Một Đứa Trẻ Được Để Yên Mà Lớn là thông điệp tôi rút ra khi trò chuyện với Nguyễn Hồng Ngọc
Có những ngày, tôi tự hỏi: tại sao chúng ta – những người lớn rất tử tế – lại sốt ruột đến vậy trước sự lớn lên của con mình? Tại sao một đứa trẻ bốn tuổi chưa nói tròn câu đã khiến cả gia đình mất ngủ? Câu hỏi ấy quay lại với tôi nhiều lần, cho đến khi tôi nhìn thấy một cách làm nghề rất khác từ Nguyễn Hồng Ngọc. Không phải để học thêm kỹ thuật. Mà để học… cách dừng lại.
Đọc tiếp “Bạn Không Cần Một Đứa Trẻ Giỏi Hơn, Bạn Cần Một Đứa Trẻ Được Để Yên Mà Lớn là thông điệp tôi rút ra khi trò chuyện với Nguyễn Hồng Ngọc”Bài viết về thầy Phạm Thành Long
Thầy Phạm Thành Long
Tôi đến với lớp học “Đánh thức sự giàu có 69” trong một trạng thái mà bây giờ nghĩ lại, tôi gọi đúng tên nó là: sắp chết đuối. Không phải vì tôi không cố gắng. Mà vì tôi cố gắng trong hoảng loạn. Làm nhiều, nghĩ nhiều, nhưng trong lòng lúc nào cũng bất an. Tôi không thiếu kiến thức, nhưng tôi thiếu một môi trường đủ mạnh để kéo mình lên khỏi mặt nước.
Đọc tiếp “Bài viết về thầy Phạm Thành Long”6 tháng đầu hỗ trợ trẻ chậm nói: cha mẹ cần tập trung điều gì để không đi sai đường?
Tóm tắt
6 tháng đầu hỗ trợ trẻ chậm nói, cha mẹ nên tập trung vào đánh giá đúng điểm xuất phát, sàng lọc nguyên nhân, xây nền giao tiếp hai chiều và tạo môi trường ngôn ngữ giàu tương tác. Giai đoạn này không nên chỉ dồn vào ép trẻ nói nhiều từ mới, vì lời nói bền vững thường phát triển từ nền tảng hiểu lời, chú ý chung, cử chỉ và tương tác thực tế. Can thiệp sớm, đều đặn và đúng trọng tâm giúp trẻ có quỹ đạo phát triển ngôn ngữ tốt hơn.
Đọc tiếp “6 tháng đầu hỗ trợ trẻ chậm nói: cha mẹ cần tập trung điều gì để không đi sai đường?”Cha mẹ nên làm gì khi phát hiện con chậm nói? Bình tĩnh đúng cách để không lỡ giai đoạn vàng
Tóm tắt
Khi phát hiện con chậm nói, cha mẹ nên làm ngay 3 việc theo đúng thứ tự: đối chiếu mốc phát triển, đưa trẻ đi đánh giá đúng chuyên môn và sửa môi trường giao tiếp tại nhà càng sớm càng tốt. Điều quan trọng không phải hoảng loạn hay tiếp tục chờ mơ hồ, mà là xác định trẻ đang chậm ở đâu: nghe, hiểu, diễn đạt hay giao tiếp xã hội. Hành động sớm giúp tránh bỏ lỡ giai đoạn vàng phát triển ngôn ngữ và tăng khả năng can thiệp đúng hướng ngay từ đầu.
