Phân biệt trẻ hiếu động bình thường và trẻ khó tập trung cần can thiệp

Trẻ hiếu động bình thường là đứa trẻ có nhiều năng lượng nhưng vẫn điều tiết được mình, vẫn đắm chìm được vào việc con thích, và vẫn hòa nhập ổn với mọi người. Để phân biệt hiếu động với trường hợp cần lưu ý, bạn không nhìn vào một khoảnh khắc, mà nhìn vào năm trục: mức độ và tần suất của hành vi, hành vi xuất hiện ở một hay nhiều môi trường, có ảnh hưởng rõ tới sinh hoạt và học hành của con không, có kèm dấu hiệu khác không, và nó kéo dài hay chỉ nhất thời. Khung này không phải để bạn tự chẩn đoán con, mà để bạn biết khi nào nên bình tĩnh đưa con đi gặp chuyên gia. Việc dán nhãn là của bác sĩ, không phải của nỗi lo trong lòng cha mẹ.

Đọc tiếp “Phân biệt trẻ hiếu động bình thường và trẻ khó tập trung cần can thiệp”

Trẻ không ngồi yên, hay chạy nhảy: có phải là thiếu tập trung không?

Trẻ không ngồi yên không đồng nghĩa với trẻ thiếu tập trung. Ở lứa tuổi mầm non, vận động là một nhu cầu sinh học, và nhiều đứa trẻ hiếu động lại tập trung tốt nhất chính khi được cử động: đôi tay bận rộn, miệng lẩm bẩm, chân bước quanh việc con đang mê. “Ngồi yên” và “tập trung” là hai chuyện khác nhau, và việc lấy hình ảnh một học sinh ngồi im trong lớp áp lên một em bé bốn tuổi là một trong những hiểu lầm khiến cha mẹ lo lắng oan nhất. Nếu con bạn hay chạy nhảy nhưng vẫn chơi sâu được với thứ con thích, rất có thể bộ máy chú ý của con đang khỏe mạnh, chỉ là nó hoạt động theo cách rất trẻ thơ.

Đọc tiếp “Trẻ không ngồi yên, hay chạy nhảy: có phải là thiếu tập trung không?”