Nguyễn Bảo Bằng: 30 năm gỡ nhãn “cơ địa yếu” và câu trả lời cho cha mẹ đang hỏi con nhút nhát phải làm sao

Dán nhãn con là việc cha mẹ gói toàn bộ con người của trẻ vào một tính từ: “con yếu lắm”, “con nhút nhát”, “con hậu đậu”. Với trẻ 0 đến 6 tuổi, giai đoạn não bộ thấm hút mọi lời nói xung quanh như miếng bọt biển, chiếc nhãn đó không dừng lại ở một câu nhận xét. Nó trở thành cách đứa trẻ định nghĩa chính mình, và có thể theo con hàng chục năm. Cách gỡ: thay câu mô tả bản chất bằng câu mô tả hành vi tạm thời (“con đang cần thêm thời gian làm quen”), khen nỗ lực thay vì khen tư chất, và trao cho con cơ hội được thử lại. Nếu Bạn đang hỏi con nhút nhát phải làm sao, câu trả lời bắt đầu từ chính lời Bạn nói. Bài này kể cho Bạn nghe câu chuyện có thật của huấn luyện viên thể hình Nguyễn Bảo Bằng, người mang chiếc nhãn “cơ địa yếu” suốt 30 năm, và những việc Bạn làm được ngay tối nay để nuôi con tự tin.

Dán nhãn con là gì? Là dùng một tính từ cố định để kết luận về bản chất của trẻ, thay vì mô tả một hành vi cụ thể trong một thời điểm cụ thể.

Bốn dạng nhãn cha mẹ hay dán mà không nhận ra:

  • Nhãn thể chất: “con yếu lắm, đừng chạy nhảy”.
  • Nhãn tính cách: “con bé nhà em nhút nhát lắm”.
  • Nhãn năng lực: “thằng này hậu đậu, làm gì hỏng nấy”.
  • Nhãn so sánh: “con không lanh bằng chị con đâu”.

Nghệ An, đầu những năm 1990. Một cậu bé lớp 4. Một tờ giấy chẩn đoán hở van tim. Và một câu dặn được lặp đi lặp lại từ đó: con yếu lắm, đừng bao giờ vận động mạnh. Cậu bé ấy tin. Tin suốt gần 30 năm. Tôi kể Bạn nghe câu chuyện này không phải để nói về bệnh tim, mà để hỏi Bạn một câu mà chính tôi, sau 17 năm làm giáo dục, vẫn tự hỏi mỗi ngày: những lời chúng ta nói với con hôm nay sẽ sống trong con bao lâu?

Nguyễn Bảo Bằng là ai? Cậu bé được miễn thể dục và chiếc nhãn 30 năm

Nguyễn Bảo Bằng - huấn luyện viên thể hình, người sáng lập NBB GYM
Anh Nguyễn Bảo Bằng hôm nay: huấn luyện viên thể hình, người sáng lập NBB GYM. Ảnh: NVCC

Người đàn ông trong câu chuyện là anh Nguyễn Bảo Bằng, sinh ra ở một vùng quê nghèo Nghệ An, bố là bộ đội, mẹ là giáo viên. Năm lớp 4, anh bị hở van tim, phải học lại một năm và được miễn tất cả các môn thể dục suốt thời đi học. Lớp 12, anh thêm bệnh phổi, nằm viện 6 tháng liền. Tuổi thơ của anh, như anh tự kể, “gắn với bệnh viện nhiều hơn sân chơi”.

Nhưng điều đáng nói nhất không nằm ở bệnh án. Nó nằm ở câu này, nguyên văn lời anh viết trên trang giới thiệu của mình: “Tôi lớn lên với một niềm tin đóng đinh trong đầu: cơ địa mình yếu, đừng bao giờ vận động mạnh.”

Bạn để ý giúp tôi chữ “đóng đinh”. Tờ chẩn đoán năm lớp 4 chỉ nói về một van tim. Nhưng chiếc nhãn mọc lên quanh tờ giấy đó thì nói về cả một con người. Và nó sống dai hơn căn bệnh rất nhiều. Năm 33 tuổi, anh Bằng cao 1m70 mà chỉ nặng hơn 50kg, đã có vợ và 3 con, vẫn đinh ninh mình là “người cơ địa yếu”. Ngày đầu bước vào phòng gym, anh chưa nâng nổi cục tạ 10kg.

Nguyễn Bảo Bằng tập luyện chạy bộ - người từng bị dán nhãn cơ địa yếu
Người đàn ông từng tin mình “cơ địa yếu” nay tập luyện mỗi ngày. Ảnh: NVCC

Rồi anh làm một việc mà chiếc nhãn bảo anh không được làm: anh thuê hẳn một vận động viên Huy chương Vàng thế giới hạng cân 55kg làm giáo án, và tập nghiêm túc. Tám tháng sau, tháng 10 năm 2018, cậu bé từng được miễn thể dục suốt thời đi học bước lên sàn đấu và giành 2 Huy chương Bạc giải thể hình mở rộng Hà Nội. Hôm nay anh là huấn luyện viên thể hình, người sáng lập NBB GYM, Ủy viên Ban chấp hành Liên đoàn Cử tạ và Thể hình tỉnh Nghệ An, xây được cộng đồng hơn 1 triệu người theo dõi, và là bố của 5 đứa trẻ. Bạn có thể đọc toàn bộ hành trình ấy bằng chính lời anh kể tại trang giới thiệu của anh Nguyễn Bảo Bằng.

Nguyễn Bảo Bằng thi đấu thể hình ở tuổi 33 sau 8 tháng tập luyện
8 tháng sau ngày chưa nâng nổi cục tạ 10kg, anh bước lên sàn đấu thể hình. Ảnh: NVCC
Nguyễn Bảo Bằng và những tấm huy chương thể hình - gỡ nhãn con yếu ớt
Những tấm huy chương của cậu bé từng được miễn thể dục suốt thời đi học. Ảnh: NVCC

Câu chuyện có hậu. Nhưng tôi cứ nghĩ mãi về khoảng giữa: gần 30 năm một con người sống nhỏ hơn chính mình, chỉ vì một câu nói được gieo vào những năm đầu đời.

Vì sao một câu nói lại sống lâu đến vậy trong đầu đứa trẻ?

Vì trẻ 0 đến 6 tuổi không nghe lời nhận xét như người lớn nghe. Người lớn nghe một lời chê thì có thể cãi lại trong đầu. Đứa trẻ thì chưa có cái “bộ lọc” đó. Bác sĩ Maria Montessori gọi trí tuệ giai đoạn này là trí tuệ thấm hút: con hút mọi thứ từ môi trường vào và dựng thành chính mình, không phân loại, không kiểm chứng, giống miếng bọt biển không chọn được nó sẽ hút nước sạch hay nước bẩn. Trong cuốn “The Absorbent Mind” (Trí tuệ thấm hút, 1949), bà viết: “Những gì trẻ nhìn thấy không chỉ được ghi nhớ; chúng trở thành một phần tâm hồn của trẻ.” Tôi đã viết kỹ về giai đoạn vàng này trong bài thời kỳ nhạy cảm của trẻ 0-6 tuổi.

Khoa học nói cùng một điều. Năm 1968, hai nhà nghiên cứu Robert Rosenthal (Đại học Harvard) và Lenore Jacobson công bố nghiên cứu nổi tiếng “Pygmalion trong lớp học”: khi giáo viên được cho biết (một cách ngẫu nhiên) rằng một nhóm học sinh là “sắp bứt phá”, chính nhóm đó sau một năm tiến bộ vượt trội so với các bạn. Kỳ vọng của người lớn không chỉ mô tả đứa trẻ. Nó nhào nặn đứa trẻ. Nhãn tốt kéo con lên. Nhãn xấu ghì con xuống. Bà Peggy O’Mara, người nhiều năm làm tổng biên tập tạp chí Mothering, gói điều đó trong một câu tôi luôn treo trong đầu: “Cách chúng ta nói với con sẽ trở thành tiếng nói bên trong của con.”

Tối nay, Bạn thử làm một việc nhỏ: ngồi nhớ lại xem trong tuần qua, Bạn đã nói câu gì về con trước mặt con, với ông bà, với hàng xóm, với cô giáo. Viết ra giấy. Rồi đọc lại từng câu và tự hỏi: nếu câu này trở thành tiếng nói bên trong của con suốt 30 năm, mình có dám nói tiếp không?

Dán nhãn con khác gì với nói thật về con?

Đây là chỗ nhiều cha mẹ vướng nhất, và cũng là phản đối tôi nghe nhiều nhất: “Nhưng con tôi nhút nhát thật, chẳng lẽ tôi nói dối?”. Bạn không cần nói dối. Bạn chỉ cần đổi tầng của câu nói: thay câu kết luận bản chất bằng câu mô tả hành vi trong một thời điểm.

Giáo sư tâm lý học Carol Dweck (Đại học Stanford), trong cuốn sách “Mindset” xuất bản năm 2006, chỉ ra hai kiểu tư duy: tư duy cố định (tin rằng năng lực là bẩm sinh, không đổi) và tư duy phát triển (tin rằng năng lực lớn lên nhờ rèn luyện). Điều đáng sợ là kiểu tư duy của trẻ được hình thành phần lớn từ cách người lớn khen và chê. Khen “con thông minh quá” nghe rất ngọt, nhưng là khen tư chất, và nó dạy con tư duy cố định y hệt như câu chê “con yếu lắm”. Cùng một chiếc máy dán nhãn, chỉ khác màu giấy.

Bạn thử đổi từng câu như thế này:

  • Thay “con nhút nhát lắm” bằng “con đang cần thêm thời gian làm quen”.
  • Thay “con yếu, đừng chạy” bằng “mình chạy chậm thôi, mẹ chạy cùng con”.
  • Thay “con thông minh quá” bằng “con đã kiên nhẫn xếp lại ba lần mới được, mẹ thấy hết”.
  • Thay “sao con hậu đậu vậy” bằng “nước đổ rồi, mình lấy khăn lau nhé, mẹ chỉ con cách cầm bằng hai tay”.

Câu bên trái đóng cửa. Câu bên phải mở đường. Và Bạn để ý: không câu nào bên phải là nói dối cả.

Con nhút nhát phải làm sao? Chuyện cô bé ở Clover được gỡ nhãn sau vài tháng

Tôi kể Bạn nghe một câu chuyện tôi chứng kiến tại Clover Montessori, hệ thống trường tôi sáng lập. Bé Mai Hân, lớp Montessori 2 ở Thủ Đức, những ngày đầu chuyển trường đến với chúng tôi hay khóc mỗi sáng, lạ lẫm, nhớ bạn cũ, đúng kiểu đứa trẻ mà người lớn rất dễ buột miệng: “con bé này nhút nhát”. Nếu hôm đó các cô của tôi dán chiếc nhãn ấy, mọi hành xử sau đó sẽ xoay quanh nó: bớt giao việc, bớt mời con lên biểu diễn, bớt kỳ vọng.

Các cô đã làm ngược lại. Không gọi con là gì cả. Chỉ ở cạnh, tạo tình huống cho con kết bạn, và nhất là đặt niềm tin, trao cho con những vai trò dẫn dắt nho nhỏ. Vài tháng sau, Mai Hân là một trong những bạn sôi nổi nhất các phong trào của lớp, tự tin biểu diễn cá nhân trong sự kiện lớn của trường. Đứa trẻ không đổi. Thứ được đổi là lời nói và ánh nhìn của người lớn quanh nó.

Hai đứa trẻ, cách nhau ba thập kỷ. Một cậu bé Nghệ An rụt rè vì bệnh tật, một cô bé Thủ Đức rụt rè vì đổi trường. Giống nhau đến lạ: đều nhạy cảm, đều chậm ấm, đều dễ bị người lớn kết luận sớm. Khác nhau ở đúng một chỗ: một em được nghe “con yếu lắm, đừng bao giờ”, một em được nghe “cô tin con làm được, thử cùng cô nhé”. Một chiếc nhãn mất 30 năm để gỡ. Một chiếc nhãn không bao giờ kịp dán. Khác biệt không nằm ở đứa trẻ. Nó nằm ở lời người lớn chọn nói.

Việc Bạn làm được ngay tuần này: chọn đúng một chiếc nhãn Bạn hay dùng nhất với con, và thay nó bằng một lời mời. “Con nhút nhát” thành “hôm nay con muốn chào bác bằng cách vẫy tay hay gật đầu?”. Chỉ một nhãn thôi, làm cho được trong bảy ngày, rồi quan sát con. Nếu Bạn muốn đi xa hơn ở mảng thể chất, tôi có viết một bài riêng về việc nuôi con khỏe mạnh 0-6 tuổi bằng cách gõ đúng cửa vận động.

Nhưng nếu bác sĩ chẩn đoán con tôi yếu thật thì sao?

Tôi biết sẽ có Bạn đọc đến đây và nghĩ: “Cậu bé trong chuyện bị hở van tim thật mà. Bố mẹ cậu dặn vậy là để bảo vệ con”. Đúng. Và tôi muốn nói rõ điều này, vì nó quan trọng cho sự an toàn của con Bạn: chẩn đoán y khoa phải được tôn trọng tuyệt đối. Con có bệnh lý thì vận động thế nào, mức nào, cần theo đúng chỉ định của bác sĩ, không phải theo một bài blog.

Nhưng Bạn hãy tách hai thứ ra. Chẩn đoán là tấm bản đồ về cơ thể con ở hiện tại: “van tim của con đang cần được theo dõi, mình chơi những trò này thay vì trò kia”. Chiếc nhãn là lời tiên tri về con người con mãi mãi: “con là đứa yếu, đừng bao giờ”. Tấm bản đồ thì cập nhật được, được vẽ lại khi con lớn lên, khi y học can thiệp. Lời tiên tri thì đóng đinh. Cha mẹ anh Bằng không sai khi cẩn trọng. Chỗ đáng tiếc duy nhất là sự cẩn trọng ấy được diễn đạt thành bản án chung thân, và không ai nhớ mở phiên tòa lại khi cậu bé đã thành người đàn ông trưởng thành. Thương con, mình nói về tình trạng. Đừng nói về số phận.

Lời kết: người gieo nhãn cũng chính là người gỡ được nhãn

Nguyễn Bảo Bằng học tập nghiên cứu phương pháp huấn luyện
Anh Bằng trong một khóa học: gỡ nhãn xong, anh không ngừng học để dẫn đường cho người khác. Ảnh: NVCC

Quay lại với cậu bé Nghệ An năm nào. Anh Bằng giờ dậy từ 5 giờ sáng mỗi ngày, tuần nào cũng về thăm bố mẹ, và đang cùng vợ nuôi 5 đứa con, cháu út vừa chào đời tháng 5 năm 2026. Tôi hay nghĩ: 5 đứa trẻ ấy may mắn, vì bố chúng đã tự tay gỡ chiếc nhãn của đời mình, nên chắc chắn sẽ dè chừng từng chiếc nhãn định dán lên con. Còn con của Bạn thì đang ở đúng quãng 0 đến 6 tuổi, quãng mà mọi lời Bạn nói đều đang được thấm hút thành tiếng nói bên trong của con. Anh Nguyễn Bảo Bằng mất 30 năm và một biến cố mới gỡ được nhãn. Con Bạn không cần phải đợi lâu như thế: nuôi con tự tin bắt đầu từ việc nhỏ nhất, tối nay Bạn đổi một câu nói.

Nguyễn Bảo Bằng bên con gái - ông bố 5 con không dán nhãn con
Ông bố của 5 đứa trẻ. Ảnh: NVCC

Đứa trẻ nào cũng lớn lên vừa vặn với chiếc áo ngôn từ mà người lớn may cho nó. May rộng ra, con sẽ lớn vào.

P/S: Bạn không cần trở thành cha mẹ hoàn hảo chưa từng lỡ lời. Tôi cũng từng buột miệng với hai con tôi. Chiếc nhãn chỉ nguy hiểm khi được dán đi dán lại mỗi ngày mà không ai nhận ra. Hôm nay Bạn đã nhận ra rồi. Vậy là chiếc nhãn bắt đầu bong.

Câu hỏi thường gặp về dán nhãn con

Dán nhãn con là gì?

Là dùng một tính từ cố định để kết luận bản chất của trẻ (“con nhút nhát”, “con hậu đậu”, “con yếu”) thay vì mô tả một hành vi cụ thể trong một thời điểm. Nhãn lặp lại nhiều lần sẽ trở thành cách trẻ tự định nghĩa mình.

Khen con “thông minh” có phải là dán nhãn không?

Có. Theo nghiên cứu của giáo sư Carol Dweck (Stanford), khen tư chất (“con thông minh”) dạy trẻ tư duy cố định, khiến trẻ sợ thử thách vì sợ mất nhãn. Hãy khen quá trình: “con đã thử lại ba lần mới được”.

Con tôi nhút nhát thật, tôi phải nói sao với người khác trước mặt con?

Đổi câu kết luận thành câu mô tả tạm thời: “con đang cần thêm thời gian làm quen” thay cho “cháu nó nhút nhát lắm”. Trẻ nghe được mọi lời Bạn nói về nó, kể cả khi Bạn tưởng con không để ý.

Vì sao trẻ 0-6 tuổi bị ảnh hưởng bởi lời nói mạnh hơn trẻ lớn?

Vì đây là giai đoạn trí tuệ thấm hút theo Maria Montessori: trẻ hút mọi thông tin từ môi trường vào để dựng nên hình ảnh bản thân, chưa có khả năng phản biện hay chọn lọc như người lớn.

Lỡ dán nhãn con nhiều năm rồi, có muộn không?

Không muộn. Câu chuyện anh Nguyễn Bảo Bằng cho thấy chiếc nhãn 30 năm vẫn gỡ được. Với trẻ nhỏ còn nhanh hơn: ngưng lặp lại nhãn, thay bằng lời mô tả nỗ lực và trao cơ hội để con tự chứng minh điều ngược lại.

Con có bệnh lý thật thì nói với con thế nào?

Tôn trọng chẩn đoán của bác sĩ và nói về tình trạng, không nói về số phận: “tim con đang cần được theo dõi nên mình chơi trò này thay trò kia”, thay vì “con yếu, đừng bao giờ vận động”. Luôn hỏi bác sĩ mức vận động phù hợp cho con.


Về tác giả: Nguyễn Huỳnh Thu Trúc là founder hệ thống Clover Montessori (Early Learning Center), với khoảng 17 năm làm giáo dục và hơn 200 bộ giáo cụ Montessori được xây dựng cho trẻ 0-6 tuổi. Trước khi làm giáo dục, chị từng là Phó Tổng Giám đốc tại Sacombank. Chị viết blog tại trucvietnam.com để đồng hành cùng cha mẹ có con 0-6 tuổi.

Câu chuyện anh Nguyễn Bảo Bằng được kể lại với tư liệu và sự cho phép của anh, từ chính bài “tôi là ai” trên blog của anh: nbbgym.com/gioi-thieu-ve-bang.

Bài viết thuộc chuyên mục Thầy và bạn bè tôi: những con người có thật và những bài học tôi trao lại cho cha mẹ có con 0-6 tuổi.