Bạn là phụ huynh có con trong độ tuổi 0–6.
Bạn nghe rất nhiều lời khuyên về việc làm sao để trẻ tập trung hơn: cho học thêm, cho chơi đồ chơi trí tuệ, cho làm quen chữ sớm, thậm chí cho tiếp xúc công nghệ “đúng cách”.
Lê Thị Yến và bài học về “trẻ tập trung” mà tôi học được từ một chiếc ghế nha khoa
Tôi gặp rất nhiều phụ huynh có con 1–6 tuổi. Họ không thiếu tình yêu. Họ thiếu thời gian, thiếu sự bình tĩnh, và thiếu một cách “đặt lại nhịp” cho con giữa một ngày quá nhiều tiếng chuông, quá nhiều lời giục, quá nhiều màn hình. Họ nói với tôi về nỗi mệt: con ngồi vào bàn được ba phút đã đứng dậy, đang chơi thì bỏ ngang, đang nghe thì mắt lơ đãng. Họ khao khát một điều nghe đơn giản mà làm rất khó: con biết dồn sự chú ý, biết ở lại với một việc, biết bình tĩnh trước điều mới. Nói ngắn gọn, họ khao khát “trẻ tập trung” một cách tự nhiên, không phải bị ép.
Đọc tiếp “Lê Thị Yến và bài học về “trẻ tập trung” mà tôi học được từ một chiếc ghế nha khoa”Một chiếc ghế nha khoa dạy kỹ năng cho trẻ nhiều hơn bạn tưởng
Phụ huynh có con 1–6 tuổi thường mang trong lòng một kiểu khát khao rất “người lớn”, nhưng lại xuất phát từ một nỗi sợ rất “trẻ con”: sợ con mình yếu, sợ con không biết xử lý tình huống, sợ con bước vào môi trường lạ là hoảng, gặp người lạ là im, bị từ chối là khóc. Họ nói với tôi rằng họ muốn con “giỏi” hơn, nhưng khi gỡ ra từng lớp, điều họ thực sự muốn là con biết hợp tác, biết chờ đến lượt, biết nói ra nhu cầu, biết kiểm soát cơ thể khi căng thẳng. Nói cách khác, họ muốn dạy kỹ năng cho trẻ, nhưng không muốn biến tuổi thơ thành một chuỗi bài tập.
Đọc tiếp “Một chiếc ghế nha khoa dạy kỹ năng cho trẻ nhiều hơn bạn tưởng”Có một dạng “trẻ chậm nói” bắt đầu từ nỗi sợ, không bắt đầu từ ngôn ngữ
Phụ huynh có con 1–6 tuổi thường sống trong một áp lực khó gọi tên. Ban ngày bận rộn, tối về ôm con mà lòng vẫn chưa yên. Vì con nói ít. Vì con né giao tiếp. Vì con gặp người lạ là im thin thít, hoặc bám chặt lấy mẹ như một cái neo. Họ sợ con bị đánh giá, sợ con thua bạn, sợ con “mất giai đoạn vàng”. Họ lên mạng tìm phương pháp, tìm trò chơi, tìm lớp can thiệp. Nhưng càng tìm càng rối. Và ở giữa vòng xoáy đó, họ chỉ muốn một điều rất giản dị: con có thể nói ra nhu cầu của mình, nói được điều con nghĩ, và thấy mình được lắng nghe.
Đọc tiếp “Có một dạng “trẻ chậm nói” bắt đầu từ nỗi sợ, không bắt đầu từ ngôn ngữ”Con tôi sợ nha khoa, và bác sĩ Lê Thị Yến cho rằng: “kỹ năng giải quyết vấn đề” không bắt đầu từ bài tập
Phụ huynh có con 1–6 tuổi thường mang một kiểu lo rất thầm lặng: con gặp chuyện là hoảng, con không biết “làm sao bây giờ”, con chỉ biết khóc hoặc bám chặt lấy người lớn. Họ muốn con mạnh mẽ hơn, bình tĩnh hơn, biết tự tìm cách trong những tình huống nhỏ của đời sống. Nhưng họ cũng sợ mình đang ép con lớn quá sớm, sợ biến tuổi thơ thành một cuộc rèn luyện căng thẳng. Họ đang đi tìm một thứ nghe rất “trưởng thành”, nhưng lại cần được gieo từ những khoảnh khắc rất “trẻ con”: kỹ năng giải quyết vấn đề.
Đọc tiếp “Con tôi sợ nha khoa, và bác sĩ Lê Thị Yến cho rằng: “kỹ năng giải quyết vấn đề” không bắt đầu từ bài tập”Bác sĩ nha khoa Lê Thị Yến – dinh dưỡng cho trẻ bắt đầu từ “miệng” và một cảm giác an toàn
Phụ huynh có con 1–6 tuổi thường sống trong một vòng lặp mệt mỏi: sáng dỗ ăn, trưa nhắc ăn, tối năn nỉ ăn. Có nhà con ăn ít đến mức cha mẹ đếm từng muỗng. Có nhà con kén đến mức một bữa ăn giống như một cuộc thương lượng kéo dài. Có nhà con ăn nhanh, nuốt vội, rồi lại đòi đồ ngọt. Họ tìm đủ loại thực đơn, sữa, men vi sinh, vitamin. Nhưng càng cố, bữa cơm càng căng. Điều họ thật sự muốn không chỉ là “con tăng cân”, mà là con có nhịp ăn uống ổn định, cơ thể khỏe, tinh thần nhẹ, và gia đình bớt xung đột. Nói thẳng ra, họ muốn dinh dưỡng cho trẻ trở thành một phần bình thường của đời sống, chứ không phải chiến trường.
Đọc tiếp “Bác sĩ nha khoa Lê Thị Yến – dinh dưỡng cho trẻ bắt đầu từ “miệng” và một cảm giác an toàn”“KHÔNG!” đúng lúc: món quà thầm lặng từ Nguyễn Mạnh Dương
Tôi gặp rất nhiều phụ huynh có con 1–6 tuổi đang sống trong một mâu thuẫn khó nói thành lời: họ muốn con hạnh phúc, nhưng lại sợ con “yếu”; họ muốn con tự làm, nhưng lại sốt ruột khi con làm chậm; họ muốn con tự tin, nhưng lại vô thức làm thay để mọi thứ “đỡ rắc rối”. Đến cuối ngày, thứ còn lại không phải là thành quả, mà là cảm giác mệt, tội lỗi, và một câu hỏi dai dẳng: “Mình đang giúp con, hay đang lấy mất cơ hội lớn lên của con?” Tôi viết bài này cho chính câu hỏi đó.
Đọc tiếp ““KHÔNG!” đúng lúc: món quà thầm lặng từ Nguyễn Mạnh Dương”Nguyễn Mạnh Dương – trẻ tập trung không đến từ ép ngồi yên, mà đến từ một đời sống có ý nghĩa
Phụ huynh có con 1–6 tuổi thường rơi vào một nỗi lo rất thật: con khó ngồi yên, đổi trò liên tục, đang chơi thì bỏ, đang nghe thì chạy, đang làm thì hỏi chuyện khác. Họ gọi chung là “con không tập trung”. Và rồi họ thử đủ cách: nhắc, dọa, thưởng, đăng ký lớp này lớp kia. Nhưng càng cố, cả nhà càng mệt. Điều họ thật sự muốn không phải là một đứa trẻ “ngoan” trong 30 phút, mà là một đứa trẻ biết dừng lại, làm đến nơi đến chốn, và cảm thấy vui khi hoàn thành. Nói cách khác, họ muốn trẻ tập trung như một năng lực sống, chứ không phải một bài kiểm tra.
Đọc tiếp “Nguyễn Mạnh Dương – trẻ tập trung không đến từ ép ngồi yên, mà đến từ một đời sống có ý nghĩa”Nguyễn Mạnh Dương – “Dạy kỹ năng cho trẻ” không chỉ bắt đầu từ lớp học
Phụ huynh có con 1–6 tuổi thường nói với tôi: “Chị ơi, em muốn dạy kỹ năng cho con.” Nhưng khi hỏi kỹ, mỗi nhà lại đang mang một nỗi lo khác: có nhà sợ con vụng về, lệ thuộc; có nhà sợ con gặp chuyện là khóc; có nhà sợ con ra ngoài không biết tự bảo vệ; có nhà sợ con vào lớp thì bị lạc nhịp vì không biết chờ, không biết nghe, không biết làm theo trình tự. Và điểm chung là họ muốn con “giỏi” lên nhanh, để bớt lo. Tôi hiểu. Nhưng tôi cũng thấy một nghịch lý: càng sốt ruột, càng dễ biến “dạy kỹ năng cho trẻ” thành… làm thay cho trẻ.
Đọc tiếp “Nguyễn Mạnh Dương – “Dạy kỹ năng cho trẻ” không chỉ bắt đầu từ lớp học”Tạ Kỳ Anh – giúp tôi hiểu sâu hơn vì sao trẻ chậm nói không cần “thêm lớp”, mà cần “thêm hiện diện”
Phụ huynh có con 1–6 tuổi thường mang một nỗi lo rất khó nói: con vẫn chơi, vẫn ăn, vẫn cười, nhưng lại ít nói. Có bé chỉ dùng vài từ, có bé nói rồi lại thôi, có bé hiểu hết nhưng không bật ra lời. Và càng lo, cha mẹ càng dễ chạy theo giải pháp nhanh: thêm lớp, thêm thầy, thêm bài tập. Nhưng ngay trong những gia đình bận rộn nhất, điều thiếu không phải là “thêm”, mà là “đúng”. Đúng nhịp. Đúng môi trường. Đúng những khoảnh khắc con được nhìn thấy và được chờ đợi. Tôi viết bài này cho những phụ huynh đang lo về trẻ chậm nói, nhưng không muốn biến tuổi thơ của con thành một chuỗi chữa cháy.
Đọc tiếp “Tạ Kỳ Anh – giúp tôi hiểu sâu hơn vì sao trẻ chậm nói không cần “thêm lớp”, mà cần “thêm hiện diện””Tạ Kỳ Anh – Một bữa cơm “đúng nghĩa” có thể cứu cả hành trình dinh dưỡng cho trẻ
Phụ huynh có con 1–6 tuổi thường mang một áp lực rất thật: sợ con thiếu chất, sợ con biếng ăn, sợ con “không bằng bạn”, sợ mình lơ là một chút là con tuột mất nền tảng. Vì vậy, rất nhiều gia đình bước vào câu chuyện dinh dưỡng cho trẻ bằng sự căng thẳng. Đếm thìa, canh giờ, đổi món, thêm sữa, thêm thực phẩm bổ sung. Nhưng càng làm nhiều, càng mệt. Và cái mệt ấy đôi khi đổ thẳng lên bàn ăn của con.
Đọc tiếp “Tạ Kỳ Anh – Một bữa cơm “đúng nghĩa” có thể cứu cả hành trình dinh dưỡng cho trẻ”Tạ Kỳ Anh – Một người lớn tối ưu đời sống để bớt kiệt sức giúp tôi hiểu rõ hơn cách nuôi dưỡng kỹ năng giải quyết vấn đề cho trẻ
Phụ huynh có con 1–6 tuổi thường gặp một “bài toán lặp” mỗi ngày: con bướng, con ăn chậm, con không hợp tác, con hay khóc, con không tự làm, con chỉ chờ người lớn giải quyết hộ. Và khi người lớn quá bận, quá mệt, ta dễ chọn cách nhanh nhất: làm thay, nói thay, dọn thay, quyết thay. Nhưng cái giá của sự “nhanh” là con không có cơ hội luyện kỹ năng giải quyết vấn đề. Tôi viết bài này cho những cha mẹ đang muốn con tự lập hơn, nhưng không muốn biến ngôi nhà thành lớp học căng thẳng.
Đọc tiếp “Tạ Kỳ Anh – Một người lớn tối ưu đời sống để bớt kiệt sức giúp tôi hiểu rõ hơn cách nuôi dưỡng kỹ năng giải quyết vấn đề cho trẻ”











