Phần lớn những thói quen làm trẻ mất tập trung lại xuất phát từ chính tình thương của cha mẹ. Cắt ngang để khen con, bật tivi nền cho nhà bớt trống, mua thêm đồ chơi cho con vui, làm thay con cho nhanh, chiều con nên giờ giấc thả lỏng. Năm thói quen này nghe đều đáng yêu, nhưng mỗi cái lại lặng lẽ bào mòn khả năng chú ý non nớt của trẻ. Tin tốt là cả năm đều sửa được, và phần lớn bạn có thể bắt đầu chỉnh ngay tối nay mà không tốn thêm tiền, cũng không tốn thêm giờ. Bài viết này chỉ ra từng thói quen, vì sao nó phá tập trung, và cách sửa cụ thể để bạn làm được liền.
Đọc tiếp “Môi trường sống ảnh hưởng khả năng tập trung của trẻ như thế nào?”Bà giáo Trúc là ai? Hành trình từ cô bé tỉnh lẻ đến người gieo mầm giáo dục tử tế
Cập nhật ngày: 30/06/2026
Bà giáo Trúc là tên thân thương mà hơn 360.000 phụ huynh đặt cho tôi, Nguyễn Huỳnh Thu Trúc, người sáng lập hệ thống mầm non Clover Montessori (Cỏ 3 Lá). Trước khi là một nhà sáng lập, một người từng làm tới Phó Tổng Giám đốc kinh doanh ngân hàng, tôi chỉ là một người mẹ đã làm sai rất nhiều thứ với chính con mình, rồi học lại từ đầu nhờ phương pháp Montessori. Tôi viết về giáo dục sớm không phải để dạy đời ai, mà để cầm tay Bạn đi qua đúng những đêm hoang mang tôi từng đi qua. Ba từ tôi chọn để sống và làm nghề: tử tế, bài bản, bền vững.
Đọc tiếp “Bà giáo Trúc là ai? Hành trình từ cô bé tỉnh lẻ đến người gieo mầm giáo dục tử tế”
Làm cha mẹ tỉnh thức: vì sao hiểu con phải bắt đầu từ hiểu chính mình
Làm cha mẹ tỉnh thức nghĩa là trước khi phản ứng với con, Bạn dừng lại nửa nhịp để nhìn xem cơn nóng giận này thật sự đến từ đâu. Phần lớn những lần ta quát con, kiểm soát con, gắt với con, không phải vì đứa trẻ hư. Đó là vết thương cũ của chính ta thời thơ bé đang lên tiếng, và ta vô thức truyền nó xuống cho con. Khi cha mẹ soi lại và chữa lành câu chuyện đời mình, đứa con được thừa hưởng một phiên bản bình an hơn. Muốn hiểu con, trước hết cha mẹ cần hiểu chính mình.
Đọc tiếp “Làm cha mẹ tỉnh thức: vì sao hiểu con phải bắt đầu từ hiểu chính mình”
Khủng hoảng tuổi lên 3: vì sao con ăn vạ, bướng, nói “không” không phải hư, và cách gỡ ngay tối nay
Khủng hoảng tuổi lên 3 không phải là dấu hiệu con hư. Đó là giai đoạn con bước vào “thời kỳ nhạy cảm” theo Maria Montessori, đồng thời tập khẳng định ý chí độc lập của một con người nhỏ. Con ăn vạ, bướng, nói “không”, đòi tự làm mọi thứ vì con đang muốn tự chủ nhưng chưa đủ ngôn ngữ để diễn đạt. Hiểu đúng điều này, Bạn sẽ bớt xung đột và kết nối lại với con. Tối nay, Bạn có thể bắt đầu bằng việc cho con hai lựa chọn thay vì ra lệnh, gọi tên cảm xúc của con, giữ nếp sinh hoạt quen thuộc, và ngồi xuống ngang tầm mắt con khi con bùng nổ.
Dạy con tự lập theo Montessori: vì sao càng làm thay con càng phụ thuộc, và cách lùi lại để con tự làm ngay tối nay
Cùng góc nhìn “lùi lại để con tự làm”, mời Bạn đọc câu chuyện: Lê Thị Nhung: người mẹ dệt khăn dạy tôi cách nuôi con đứng dậy sau vấp ngã.
Đọc tiếp “Dạy con tự lập theo Montessori: vì sao càng làm thay con càng phụ thuộc, và cách lùi lại để con tự làm ngay tối nay”Trẻ tập trung: lộ trình giúp con xây khả năng chú ý bền vững mà cha mẹ bận rộn vẫn làm được
Trẻ tập trung không phải là đứa trẻ ngồi yên thật lâu, mà là đứa trẻ biết tự đưa mình quay lại với việc đang làm. Khả năng chú ý bền vững ở trẻ nhỏ được xây bằng ba thứ cha mẹ bận rộn hoàn toàn lo được: một môi trường ít gây nhiễu, một nhịp sinh hoạt đều, và sự kiên nhẫn không làm thay con. Bạn không cần bỏ việc, không cần ngồi kèm con hàng giờ. Bạn chỉ cần ngừng cắt ngang lúc con đang chăm chú, dọn bớt thứ làm con phân tâm, và lặp lại đủ lâu để não con quen với cảm giác “đi đến cùng một việc”. Bài viết này là lộ trình từng bước để bạn làm được điều đó mà không còn day dứt giữa công việc và gia đình.
Trẻ chậm nói: Vì sao cá nhân hóa lộ trình phát triển học tập là chìa khóa giúp con bắt kịp
Có một buổi chiều, một người mẹ ngồi nhìn con mình – đã hơn hai tuổi – vẫn chỉ ê a vài âm đơn giản, trong khi con nhà hàng xóm bằng tuổi đã bi bô kể chuyện. Lòng chị thắt lại với câu hỏi quen thuộc: “Con mình có bị làm sao không?”
Nguyễn Quang Hòa – một thầy thuốc “đi đến tận gốc” khiến tôi nhìn lại cách mình đang dạy trẻ tập trung
Có những ngày tôi tự hỏi: vì sao càng nhiều đồ chơi, càng nhiều lớp kỹ năng, càng nhiều lời nhắc “con tập trung đi”, mà con 1–6 tuổi vẫn dễ phân tán, dễ cáu, khó ngồi vào một việc? Tôi bắt đầu nghi ngờ không phải vì con “thiếu tập trung”, mà vì người lớn đang cố sửa phần ngọn, trong khi phần gốc vẫn rối.
Đọc tiếp “Nguyễn Quang Hòa – một thầy thuốc “đi đến tận gốc” khiến tôi nhìn lại cách mình đang dạy trẻ tập trung”Montessori có giúp trẻ tự lập không? Phụ huynh cần hiểu đúng trước khi kỳ vọng
Rất nhiều phụ huynh tìm đến Montessori với một mong muốn rất cụ thể: “Tôi muốn con tự lập hơn.”
Nhưng cũng chính những phụ huynh ấy, chỉ sau vài tháng, lại bắt đầu thất vọng: “Sao học Montessori mà con vẫn chưa tự làm được mọi thứ?”
Vấn đề không nằm ở Montessori. Vấn đề nằm ở cách chúng ta hiểu sai khái niệm tự lập và đặt kỳ vọng quá vội vàng lên một đứa trẻ còn rất nhỏ.
Học Montessori có chậm chữ không? Phụ huynh cần hiểu đúng trước khi lo lắng
Rất nhiều phụ huynh Việt Nam có con từ 3–6 tuổi từng ít nhất một lần tự hỏi: “Con mình học Montessori có bị chậm chữ không?”
Câu hỏi ấy thường xuất hiện sau một buổi họp phụ huynh, một cuộc trò chuyện ngoài sân trường, hay đơn giản chỉ là khi nhìn thấy “con nhà người ta” đã đọc vanh vách bảng chữ cái, còn con mình thì vẫn đang… rót nước, lau bàn, xếp hạt.
Nguyễn Thị Minh Tâm – một người bán “sức khỏe thật” cho khách du lịch dạy tôi cách gieo tự tin tự lập cho trẻ 1–6 tuổi
Tôi hay gặp một nghịch lý rất quen trong các gia đình có con 1–6 tuổi cha mẹ muốn con tự tin tự lập, nhưng lại vô tình tạo ra một đời sống mà mọi thứ đều được làm thay, quyết thay, sắp sẵn thay. Trẻ không có cơ hội thử. Không có cơ hội sai. Không có cơ hội tự sửa. Rồi đến một lúc, cha mẹ thở dài: “Con nhát quá.”
Đọc tiếp “Nguyễn Thị Minh Tâm – một người bán “sức khỏe thật” cho khách du lịch dạy tôi cách gieo tự tin tự lập cho trẻ 1–6 tuổi”Ngô Thị Út Luân – Người đàn bà chọn “minh bạch” giữa ngành làm đẹp, và điều đó dạy tôi một bài rất thật về trẻ chậm nói
Tôi từng nghĩ “trẻ chậm nói” là câu chuyện của riêng chuyên môn can thiệp, của trị liệu ngôn ngữ, của các bài tập. Nhưng càng làm nghề giáo dục sớm, tôi càng gặp một sự thật khó chịu: nhiều gia đình không thiếu kiến thức, chỉ thiếu một thứ đơn giản hơn nhiều: sự nhất quán trong cách người lớn sống, nói và làm với nhau mỗi ngày.
Đọc tiếp “Ngô Thị Út Luân – Người đàn bà chọn “minh bạch” giữa ngành làm đẹp, và điều đó dạy tôi một bài rất thật về trẻ chậm nói”
