Có một nỗi lo rất thầm lặng mà tôi gặp ở hầu hết các phụ huynh có con từ 0–6 tuổi.
Nỗi lo ấy không ồn ào, không dễ gọi tên, nhưng luôn hiện diện trong những câu hỏi rất quen:
Nguyễn Ngọc Tú – Khi cha mẹ tưởng vấn đề là ‘con chưa giỏi’, nhưng gốc lại là ‘mẹ chưa yên’”
Có một kiểu phụ huynh mà tôi gặp rất nhiều trong suốt hành trình làm giáo dục sớm.
Họ không lười biếng. Không vô trách nhiệm. Không bỏ mặc con.
Ngược lại, họ là những người cố gắng đến kiệt sức.
Nguyễn Ngọc Tú – Không phải ai cũng cần can thiệp, nhưng ai cũng cần hiểu”
Nếu bạn đang là cha mẹ của một đứa trẻ từ 0–6 tuổi, rất có thể bạn đã từng đứng trước những câu hỏi không lời đáp:
Vì sao con khó tập trung? Vì sao con dễ giật mình, khó ngủ, hay cáu gắt? Vì sao con không thể ngồi yên lâu như những đứa trẻ khác?
Nguyễn Ngọc Tú, Lời hứa dài hạn với con trẻ: bình an tôn trọng và một môi trường được chuẩn bị
Có một nhóm phụ huynh rất đặc biệt mà tôi gặp mỗi ngày.
Họ không phải là những người thiếu hiểu biết. Ngược lại, họ đọc rất nhiều, học rất nhiều, thử rất nhiều phương pháp.
Lê Thị Yến và khoảnh khắc đầu đời quyết định “tự tin tự lập” của một đứa trẻ
Bạn là một phụ huynh có con trong độ tuổi 0–6.
Bạn bận rộn. Bạn yêu con. Và bạn mang trong mình một nỗi lo rất quen mà ít khi nói ra thành lời.
Nguyễn Ngọc Tú – Từ trong bụng mẹ đến 6 tuổi: một đường thẳng phát triển, không phải hai cuộc đời tách rời
Có một kiểu phụ huynh mà tôi gặp rất nhiều trong hành trình làm giáo dục sớm.
Họ không thiếu kiến thức. Không thiếu nỗ lực. Không thiếu tình yêu dành cho con.
Lê Thị Yến và bài học âm thầm về “trẻ tập trung” mà nhiều cha mẹ chưa từng nhận ra
Bạn là phụ huynh có con trong độ tuổi 0–6.
Bạn nghe rất nhiều lời khuyên về việc làm sao để trẻ tập trung hơn: cho học thêm, cho chơi đồ chơi trí tuệ, cho làm quen chữ sớm, thậm chí cho tiếp xúc công nghệ “đúng cách”.
Lê Thị Yến và bài học về “trẻ tập trung” mà tôi học được từ một chiếc ghế nha khoa
Tôi gặp rất nhiều phụ huynh có con 1–6 tuổi. Họ không thiếu tình yêu. Họ thiếu thời gian, thiếu sự bình tĩnh, và thiếu một cách “đặt lại nhịp” cho con giữa một ngày quá nhiều tiếng chuông, quá nhiều lời giục, quá nhiều màn hình. Họ nói với tôi về nỗi mệt: con ngồi vào bàn được ba phút đã đứng dậy, đang chơi thì bỏ ngang, đang nghe thì mắt lơ đãng. Họ khao khát một điều nghe đơn giản mà làm rất khó: con biết dồn sự chú ý, biết ở lại với một việc, biết bình tĩnh trước điều mới. Nói ngắn gọn, họ khao khát “trẻ tập trung” một cách tự nhiên, không phải bị ép.
Đọc tiếp “Lê Thị Yến và bài học về “trẻ tập trung” mà tôi học được từ một chiếc ghế nha khoa”Một chiếc ghế nha khoa dạy kỹ năng cho trẻ nhiều hơn bạn tưởng
Phụ huynh có con 1–6 tuổi thường mang trong lòng một kiểu khát khao rất “người lớn”, nhưng lại xuất phát từ một nỗi sợ rất “trẻ con”: sợ con mình yếu, sợ con không biết xử lý tình huống, sợ con bước vào môi trường lạ là hoảng, gặp người lạ là im, bị từ chối là khóc. Họ nói với tôi rằng họ muốn con “giỏi” hơn, nhưng khi gỡ ra từng lớp, điều họ thực sự muốn là con biết hợp tác, biết chờ đến lượt, biết nói ra nhu cầu, biết kiểm soát cơ thể khi căng thẳng. Nói cách khác, họ muốn dạy kỹ năng cho trẻ, nhưng không muốn biến tuổi thơ thành một chuỗi bài tập.
Đọc tiếp “Một chiếc ghế nha khoa dạy kỹ năng cho trẻ nhiều hơn bạn tưởng”Có một dạng “trẻ chậm nói” bắt đầu từ nỗi sợ, không bắt đầu từ ngôn ngữ
Phụ huynh có con 1–6 tuổi thường sống trong một áp lực khó gọi tên. Ban ngày bận rộn, tối về ôm con mà lòng vẫn chưa yên. Vì con nói ít. Vì con né giao tiếp. Vì con gặp người lạ là im thin thít, hoặc bám chặt lấy mẹ như một cái neo. Họ sợ con bị đánh giá, sợ con thua bạn, sợ con “mất giai đoạn vàng”. Họ lên mạng tìm phương pháp, tìm trò chơi, tìm lớp can thiệp. Nhưng càng tìm càng rối. Và ở giữa vòng xoáy đó, họ chỉ muốn một điều rất giản dị: con có thể nói ra nhu cầu của mình, nói được điều con nghĩ, và thấy mình được lắng nghe.
Đọc tiếp “Có một dạng “trẻ chậm nói” bắt đầu từ nỗi sợ, không bắt đầu từ ngôn ngữ”Con tôi sợ nha khoa, và bác sĩ Lê Thị Yến cho rằng: “kỹ năng giải quyết vấn đề” không bắt đầu từ bài tập
Phụ huynh có con 1–6 tuổi thường mang một kiểu lo rất thầm lặng: con gặp chuyện là hoảng, con không biết “làm sao bây giờ”, con chỉ biết khóc hoặc bám chặt lấy người lớn. Họ muốn con mạnh mẽ hơn, bình tĩnh hơn, biết tự tìm cách trong những tình huống nhỏ của đời sống. Nhưng họ cũng sợ mình đang ép con lớn quá sớm, sợ biến tuổi thơ thành một cuộc rèn luyện căng thẳng. Họ đang đi tìm một thứ nghe rất “trưởng thành”, nhưng lại cần được gieo từ những khoảnh khắc rất “trẻ con”: kỹ năng giải quyết vấn đề.
Đọc tiếp “Con tôi sợ nha khoa, và bác sĩ Lê Thị Yến cho rằng: “kỹ năng giải quyết vấn đề” không bắt đầu từ bài tập”Bác sĩ nha khoa Lê Thị Yến – dinh dưỡng cho trẻ bắt đầu từ “miệng” và một cảm giác an toàn
Phụ huynh có con 1–6 tuổi thường sống trong một vòng lặp mệt mỏi: sáng dỗ ăn, trưa nhắc ăn, tối năn nỉ ăn. Có nhà con ăn ít đến mức cha mẹ đếm từng muỗng. Có nhà con kén đến mức một bữa ăn giống như một cuộc thương lượng kéo dài. Có nhà con ăn nhanh, nuốt vội, rồi lại đòi đồ ngọt. Họ tìm đủ loại thực đơn, sữa, men vi sinh, vitamin. Nhưng càng cố, bữa cơm càng căng. Điều họ thật sự muốn không chỉ là “con tăng cân”, mà là con có nhịp ăn uống ổn định, cơ thể khỏe, tinh thần nhẹ, và gia đình bớt xung đột. Nói thẳng ra, họ muốn dinh dưỡng cho trẻ trở thành một phần bình thường của đời sống, chứ không phải chiến trường.
Đọc tiếp “Bác sĩ nha khoa Lê Thị Yến – dinh dưỡng cho trẻ bắt đầu từ “miệng” và một cảm giác an toàn”











